﻿﻿<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">
	<channel>
		<title><![CDATA[Đam San.net -Diễn đàn yêu âm nhạc và nhạc cụ Việt Nam - Sách truyện]]></title>
		<link>http://damsan.net/</link>
		<description><![CDATA[Đam San.net -Diễn đàn yêu âm nhạc và nhạc cụ Việt Nam - http://damsan.net]]></description>
		<pubDate>Wed, 13 May 2026 19:50:26 +0000</pubDate>
		<generator>MyBB</generator>
		<item>
			<title><![CDATA[TỔNG HỢP 150 EBOOK HAY VỀ MARKETING & BÁN HÀNG]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=5225</link>
			<pubDate>Wed, 23 Jan 2019 01:54:03 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=5225</guid>
			<description><![CDATA[TỔNG HỢP 150 EBOOK HAY VỀ MARKETING &amp; BÁN HÀNG<br />
Link: <a href="http://www.sachtot.tk/" target="_blank">http://www.sachtot.tk/</a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[TỔNG HỢP 150 EBOOK HAY VỀ MARKETING &amp; BÁN HÀNG<br />
Link: <a href="http://www.sachtot.tk/" target="_blank">http://www.sachtot.tk/</a>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Những thứ để chơi ngày mưa bão]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4535</link>
			<pubDate>Sat, 05 Nov 2016 19:26:52 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4535</guid>
			<description><![CDATA[<span style="color: #000000;"><span style="font-size: medium;">Trong suốt tháng 9 vừa qua, nhiều tỉnh, thành phố tại Việt Nam đã hứng chịu nhiều đợt mưa, bão lớn. Với tiết trời “bất hợp tác” như vậy, giới trẻ ta nên làm gì để giết thời gian trong khi chờ mưa bão?</span></span><br />
<br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-size: medium;"><span style="font-size: medium;">Nhiều tỉnh và thành phố trong thời gian qua gặp phải tình trạng mưa, bão lớn, gây ngập lụt trên diện rộng, khiến tình trạng giao thông trở nên ách tắc và gây bất tiện lớn, ảnh hưởng đến hoạt động của người dân. Nhiều tuyến đường ngập lụt lên đến nửa mét, làm tê liệt toàn bộ giao thông.</span><br />
<span style="font-size: medium;"><a href="http://channel.mediacdn.vn//thumb_w/640/prupload/164/2015/09/img20150924132439982.jpg" target="_blank"><img src="http://channel.mediacdn.vn//thumb_w/640/prupload/164/2015/09/img20150924132439982.jpg" border="0" alt="[Hình: img20150924132439982.jpg]" /></a></span></span></span><br />
<div style="text-align: left;"><span style="font-style: italic;"> </span></div>
<br />
<div style="text-align: left;"><span style="font-style: italic;">Ra đường làm gì khi báo đài liên tục đưa tin về tình trạng tắc nghẽn giao thông, cây đổ, xe chết máy, tắc máy giữa đường? Vậy nếu “chôn chân” ở nhà ngoài việc ngủ “nướng”, xem TV, ngắm mưa, hãy cùng tham khảo một số cách giết thời gian vô cùng giải trí và độc đáo:</span></div>
<span style="color: #000000;"><br />
<span style="font-weight: bold;"><span style="font-size: medium;">1. “Cơn sốt địa cầu”: sách tô màu cho người lớn</span></span><br />
Sách tô màu cho người lớn được coi là một trào lưu mới bùng phát vào năm 2015 ở Việt Nam và nhiều nước trên thế giới. Với giá trung bình từ 60.000 – 80.000, bạn có thể sở hữu một cuốn sách tô màu và bộ màu từ 12 đến 24 màu. Đây là một phương pháp xả stress – liệu pháp mới cho tinh thần. Với những gam màu sắc sặc sỡ, bạn sẽ phải tô lấp hết những khoảng trống theo chính sở thích của mình, không phải gò bó theo một chuẩn mực nào.<br />
<span style="font-size: medium;"><a href="http://channel.mediacdn.vn//thumb_w/640/prupload/164/2015/09/img20150924132440201.jpg" target="_blank"><img src="http://channel.mediacdn.vn//thumb_w/640/prupload/164/2015/09/img20150924132440201.jpg" border="0" alt="[Hình: img20150924132440201.jpg]" /></a></span></span><br />
<div style="text-align: left;"><span style="font-style: italic;"> </span></div>
<br />
<div style="text-align: left;"><span style="font-style: italic;">Cơn sốt đưa người lớn về với thú vui của tuổi thơ, không chỉ vậy, họ còn tìm thấy ở đó sự yên bình, tĩnh lặng và sự sáng tạo. Đảm bảo rằng, cầm trong tay một cuốn sách tô màu, thời gian sẽ trôi “vèo vèo” khiến bạn chẳng còn để ý đến mưa dông bên ngoài nữa.</span></div>
<span style="color: #000000;"><br />
<span style="font-weight: bold;"><span style="font-size: medium;">2. Chơi Board Game cùng người thân</span></span><br />
Đây không hẳn là một hoạt động mới lạ đối với giới trẻ Việt Nam. Thời gian gần đây, cộng đồng Board Game Việt ngày một đông và các trò chơi mới lạ này ngày càng du nhập Việt Nam ngày một nhiều. Trước đây, một số Board Game đã xuất hiện tại Việt Nam và chắc hẳn bạn trẻ nào cũng đã từng chơi qua: Cá ngựa, cờ vua, cờ tỷ phú, ô ăn quan… Thời gian gần đây, một số tựa game khác đã được Việt hóa và được người dân Việt Nam biết đến nhiều hơn: <a href="http://baiuno.com/" target="_blank">chơi bài Uno</a>, Ma sói, những game xây dựng gia đình, cuộc sống, Blokus, Lost City…<br />
<span style="font-size: medium;"><a href="http://channel.mediacdn.vn//thumb_w/640/prupload/164/2015/09/img20150924132440341.jpg" target="_blank"><img src="http://channel.mediacdn.vn//thumb_w/640/prupload/164/2015/09/img20150924132440341.jpg" border="0" alt="[Hình: img20150924132440341.jpg]" /></a></span></span><br />
<div style="text-align: left;"><span style="font-style: italic;"> </span></div>
<br />
<div style="text-align: left;"><span style="font-style: italic;">Những trò Board Game có giá dao động từ 100.000 cho đến 300.000, và có thể chơi từ 2 người cho tới nhóm 6 – 10 người tùy trò, thậm chí có thể lên tới con số 20 – 30. Nếu kẹt trong nhà trong một ngày mưa, chẳng gì thú vị hơn là trải nghiệm Board Game cùng người thân, bạn bè, thậm chí bạn có thể rủ cả cha mẹ cùng chơi.</span></div>
<span style="color: #000000;"><br />
<span style="font-weight: bold;"><span style="font-size: medium;">3. Không được đi ăn nhưng vẫn được ăn ngon</span></span><br />
Giới trẻ chắc cũng không lạ lẫm với dịch vụ ship đồ ăn tận nhà, thậm chí là vào ban đêm. Với đầy đủ thực đơn phong phú, không kể thời gian, thời tiết, nhiều dịch vụ ship đồ ăn sẵn sàng có mặt tại cổng nhà bạn với chất lượng y như đi ăn ở tiệm ngay khi bạn nhấc điện thoại gọi.<br />
<span style="font-size: medium;"><a href="http://channel.mediacdn.vn//prupload/164/2015/09/img20150924132440482.jpg" target="_blank"><img src="http://channel.mediacdn.vn//prupload/164/2015/09/img20150924132440482.jpg" border="0" alt="[Hình: img20150924132440482.jpg]" /></a></span></span><br />
<div style="text-align: left;"><span style="font-style: italic;">Còn gì “vui sướng” hơn là nằm dài ở nhà, thưởng thức món ăn ngon, không lo trời mưa không đi ăn được nữa?</span></div>
<span style="color: #000000;"><br />
<span style="font-weight: bold;"><span style="font-size: medium;">4. “Chiến” game mobile</span></span><br />
Nếu chỉ có một mình mà cũng chả có “xèng” để gọi đồ ăn, chỉ cần vơ ngay “dế” yêu tải những tựa game mobile hay nhất. Bạn có thể nằm thoải vắt chân trên giường chơi game mà không cần lo lắng phải ngồi hàng giờ trước PC khiến bạn mỏi mắt, đau lưng…</span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<span style="color: #000000;"><span style="font-size: medium;">Trong suốt tháng 9 vừa qua, nhiều tỉnh, thành phố tại Việt Nam đã hứng chịu nhiều đợt mưa, bão lớn. Với tiết trời “bất hợp tác” như vậy, giới trẻ ta nên làm gì để giết thời gian trong khi chờ mưa bão?</span></span><br />
<br />
<span style="color: #222222;"><span style="font-size: medium;"><span style="font-size: medium;">Nhiều tỉnh và thành phố trong thời gian qua gặp phải tình trạng mưa, bão lớn, gây ngập lụt trên diện rộng, khiến tình trạng giao thông trở nên ách tắc và gây bất tiện lớn, ảnh hưởng đến hoạt động của người dân. Nhiều tuyến đường ngập lụt lên đến nửa mét, làm tê liệt toàn bộ giao thông.</span><br />
<span style="font-size: medium;"><a href="http://channel.mediacdn.vn//thumb_w/640/prupload/164/2015/09/img20150924132439982.jpg" target="_blank"><img src="http://channel.mediacdn.vn//thumb_w/640/prupload/164/2015/09/img20150924132439982.jpg" border="0" alt="[Hình: img20150924132439982.jpg]" /></a></span></span></span><br />
<div style="text-align: left;"><span style="font-style: italic;"> </span></div>
<br />
<div style="text-align: left;"><span style="font-style: italic;">Ra đường làm gì khi báo đài liên tục đưa tin về tình trạng tắc nghẽn giao thông, cây đổ, xe chết máy, tắc máy giữa đường? Vậy nếu “chôn chân” ở nhà ngoài việc ngủ “nướng”, xem TV, ngắm mưa, hãy cùng tham khảo một số cách giết thời gian vô cùng giải trí và độc đáo:</span></div>
<span style="color: #000000;"><br />
<span style="font-weight: bold;"><span style="font-size: medium;">1. “Cơn sốt địa cầu”: sách tô màu cho người lớn</span></span><br />
Sách tô màu cho người lớn được coi là một trào lưu mới bùng phát vào năm 2015 ở Việt Nam và nhiều nước trên thế giới. Với giá trung bình từ 60.000 – 80.000, bạn có thể sở hữu một cuốn sách tô màu và bộ màu từ 12 đến 24 màu. Đây là một phương pháp xả stress – liệu pháp mới cho tinh thần. Với những gam màu sắc sặc sỡ, bạn sẽ phải tô lấp hết những khoảng trống theo chính sở thích của mình, không phải gò bó theo một chuẩn mực nào.<br />
<span style="font-size: medium;"><a href="http://channel.mediacdn.vn//thumb_w/640/prupload/164/2015/09/img20150924132440201.jpg" target="_blank"><img src="http://channel.mediacdn.vn//thumb_w/640/prupload/164/2015/09/img20150924132440201.jpg" border="0" alt="[Hình: img20150924132440201.jpg]" /></a></span></span><br />
<div style="text-align: left;"><span style="font-style: italic;"> </span></div>
<br />
<div style="text-align: left;"><span style="font-style: italic;">Cơn sốt đưa người lớn về với thú vui của tuổi thơ, không chỉ vậy, họ còn tìm thấy ở đó sự yên bình, tĩnh lặng và sự sáng tạo. Đảm bảo rằng, cầm trong tay một cuốn sách tô màu, thời gian sẽ trôi “vèo vèo” khiến bạn chẳng còn để ý đến mưa dông bên ngoài nữa.</span></div>
<span style="color: #000000;"><br />
<span style="font-weight: bold;"><span style="font-size: medium;">2. Chơi Board Game cùng người thân</span></span><br />
Đây không hẳn là một hoạt động mới lạ đối với giới trẻ Việt Nam. Thời gian gần đây, cộng đồng Board Game Việt ngày một đông và các trò chơi mới lạ này ngày càng du nhập Việt Nam ngày một nhiều. Trước đây, một số Board Game đã xuất hiện tại Việt Nam và chắc hẳn bạn trẻ nào cũng đã từng chơi qua: Cá ngựa, cờ vua, cờ tỷ phú, ô ăn quan… Thời gian gần đây, một số tựa game khác đã được Việt hóa và được người dân Việt Nam biết đến nhiều hơn: <a href="http://baiuno.com/" target="_blank">chơi bài Uno</a>, Ma sói, những game xây dựng gia đình, cuộc sống, Blokus, Lost City…<br />
<span style="font-size: medium;"><a href="http://channel.mediacdn.vn//thumb_w/640/prupload/164/2015/09/img20150924132440341.jpg" target="_blank"><img src="http://channel.mediacdn.vn//thumb_w/640/prupload/164/2015/09/img20150924132440341.jpg" border="0" alt="[Hình: img20150924132440341.jpg]" /></a></span></span><br />
<div style="text-align: left;"><span style="font-style: italic;"> </span></div>
<br />
<div style="text-align: left;"><span style="font-style: italic;">Những trò Board Game có giá dao động từ 100.000 cho đến 300.000, và có thể chơi từ 2 người cho tới nhóm 6 – 10 người tùy trò, thậm chí có thể lên tới con số 20 – 30. Nếu kẹt trong nhà trong một ngày mưa, chẳng gì thú vị hơn là trải nghiệm Board Game cùng người thân, bạn bè, thậm chí bạn có thể rủ cả cha mẹ cùng chơi.</span></div>
<span style="color: #000000;"><br />
<span style="font-weight: bold;"><span style="font-size: medium;">3. Không được đi ăn nhưng vẫn được ăn ngon</span></span><br />
Giới trẻ chắc cũng không lạ lẫm với dịch vụ ship đồ ăn tận nhà, thậm chí là vào ban đêm. Với đầy đủ thực đơn phong phú, không kể thời gian, thời tiết, nhiều dịch vụ ship đồ ăn sẵn sàng có mặt tại cổng nhà bạn với chất lượng y như đi ăn ở tiệm ngay khi bạn nhấc điện thoại gọi.<br />
<span style="font-size: medium;"><a href="http://channel.mediacdn.vn//prupload/164/2015/09/img20150924132440482.jpg" target="_blank"><img src="http://channel.mediacdn.vn//prupload/164/2015/09/img20150924132440482.jpg" border="0" alt="[Hình: img20150924132440482.jpg]" /></a></span></span><br />
<div style="text-align: left;"><span style="font-style: italic;">Còn gì “vui sướng” hơn là nằm dài ở nhà, thưởng thức món ăn ngon, không lo trời mưa không đi ăn được nữa?</span></div>
<span style="color: #000000;"><br />
<span style="font-weight: bold;"><span style="font-size: medium;">4. “Chiến” game mobile</span></span><br />
Nếu chỉ có một mình mà cũng chả có “xèng” để gọi đồ ăn, chỉ cần vơ ngay “dế” yêu tải những tựa game mobile hay nhất. Bạn có thể nằm thoải vắt chân trên giường chơi game mà không cần lo lắng phải ngồi hàng giờ trước PC khiến bạn mỏi mắt, đau lưng…</span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Bạn có sợ cảm giác bị bỏ lại một mình không?]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4120</link>
			<pubDate>Wed, 20 May 2015 10:03:43 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4120</guid>
			<description><![CDATA[<br />
Bạn có sợ cảm giác bị bỏ lại một mình không? Với tôi dù là lúc 5 tuổi, 15 tuổi hay khi hiện tại 21 tuổi thì tôi vẫn sợ cái cảm giác bị bỏ lại một mình...<br />
<br />
***<br />
<br />
Tất cả mọi người đều sợ đều đó, kẻ nói không là kẻ nói dối. Lúc nhỏ khi xếp hàng thì tôi thường chen vào đứng giữa chúng bạn bởi tôi sợ bị bỏ lại phía sau, tôi thường hay nghịch phá, hết cái này đến cái kia, vì tôi muốn gây sự chú ý của người lớn đối với mình, còn người lớn thì bảo sao tôi lại quậy phá quá.. Không ai biết tôi sợ cả.. Bởi tôi biết cái cảm giác ấy, cái cảm giác bị bỏ lại nó kinh khủng đến nhường nào..<br />
[CENTER]<img src="https://lh3.googleusercontent.com/-5krqYUxuSdE/VVVWGBA0iNI/AAAAAAAApz0/_aYy1e7uDOQ/w633-h569-no/3155545609_302413436_574_574.jpg" border="0" alt="[Hình: 3155545609_302413436_574_574.jpg]" />[/CENTER]<br />
<br />
̣Trong lúc lòng tôi chênh vênh nhất, một con chó đã xuất hiện trong cuộc đời tôi, một con chó nhỏ con, lớn tiếng, mặt quạo quạo mà đám bạn tôi hay nói cái tướng con chó mà cái mặt con cáo.. lông nó vàng hoe, mềm mại y hệt là bông gòn, đôi mắt lúc nào cũng ươn ướt long lanh và có gì đó buồn vời vợi.. mẹ đặt tên cho nó là Mixù, Mixù hiếu động lắm, lúc nào nó cũng không chịu nằm yên một chỗ.. cứ chạy lung tung khắp nhà, cắn thứ này, cạp thứ kia.. vẻ mặt hách láo lắm lại thêm tính thù dai, và chờ đợi cơ hội để trả thù, ăn miếng trả miếng là châm ngôn sống của nó.. thêm nữa là nó hay gây khó dễ cho người khác..<br />
<br />
Người tặng nó chính là người yêu tôi, anh thích chó lắm. anh bảo mỗi lần nhớ anh thì Mixù sẽ thay anh bên cạnh tôi... Rồi anh cũng bỏ tôi mà chạy theo một mối tình mới,. Lúc chia tay, tôi khóc bù lu bù loa, quẹt tay trầy cả mũi, lúc đó tôi nói với Mixù "ba mầy bỏ tao rồi, nên làm ơn mầy hãy bảo vệ cho tao", nó tròn xoe mắt nhìn tôi với bộ dạng thảm thiết nước mắt nước mũi tè lè, rồi lặng lẽ chạy vào nhà, tôi lẽo đẽo theo sau, ngay sau, rất gần.. Lúc ấy, tôi hụt hẫng vô độ, cuộc sống tôi ngày càng khép kín, một mình tôi sợ mọi thứ, tiếng gió cũng sợ, tiếng nước chảy cũng sợ, tiếng đồng hồ cũng sợ... Mỗi lần như vậy tôi thường hay ra chỗ Mixù nằm cho vơi đi nỗi sợ, rồi không biết khi nào tôi có thói quen ngồi một mình ở cửa cách nó một ô gạch.. có Mixù mà tôi cũng thấy đỡ nhớ anh phần nào..<br />
<br />
Mixù vẫn vậy, tính tình vẫn không thay đổi, nó cắn tay ba khi ba cố gắng lấy miếng xương bị mắc kẹt trong họng nó, nó cắn bà bán tàu hủ khi bà ghé bán tàu hủ cho mẹ chích ngừa tốn vài trăm ngàn, nó phập vào chân tôi khi tôi làm biếng bật đèn và giẫm phải đuôi nó, nó cắn bạn thằng Ny tới nhà chơi vào bữa 29 tết, nó cắn vào chân thằng Bảo in nguyên hàm răng, vì bước ngang qua đầu nó khi nó đang ăn cơm.. Tất cả mọi người đều bảo mang Mixù đi giết đi, vì chó gì mà dữ vậy. Mẹ thì lại bảo, tại nó giận thôi, mẹ thương Mixù nhất, và Mixù cũng vậy, chưa bao giờ nó làm mẹ khóc..<br />
<br />
Cuối cùng, ba quyết định kêu người ở trại chó xuống dắt Mixù về gửi ở trên đó mong sao Mixù sẽ thay đổi tính nết.. Thằng xuống nhà là thằng khốn, nó cầm cái bao bố lớn để bắt Mixù, nó dồn Mixù vào gốc tường, nó nói mọi người phải ra ngoài nó mới bắt được, tôi có linh cảm xấu khi nhìn thấy thằng khốn đó nên tôi lén ở lại, chính mắt tôi thấy nó lấy dùi cui nện lên đầu Mixù, tôi thét lên "thả nó ra, trả Mixù lại cho tao", nó nói với ba rằng tại Mixù dữ quá nên nó phải làm như vậy.. ba bảo nếu Mixù hết cái tính hung dữ thì sẽ đón nó về, nhưng tôi biết ba chỉ nói vây để an ủi tôi thôi.. Ngày Mixù đi, tôi khóc cả ngày..<br />
<br />
Cuối cùng cái cảm giác bị bỏ lại một mình lại ám ảnh lấy tôi.. tôi sợ, rất sợ..<br />
<br />
<span style="font-weight: bold;">Nguồn: truyenngan</span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br />
Bạn có sợ cảm giác bị bỏ lại một mình không? Với tôi dù là lúc 5 tuổi, 15 tuổi hay khi hiện tại 21 tuổi thì tôi vẫn sợ cái cảm giác bị bỏ lại một mình...<br />
<br />
***<br />
<br />
Tất cả mọi người đều sợ đều đó, kẻ nói không là kẻ nói dối. Lúc nhỏ khi xếp hàng thì tôi thường chen vào đứng giữa chúng bạn bởi tôi sợ bị bỏ lại phía sau, tôi thường hay nghịch phá, hết cái này đến cái kia, vì tôi muốn gây sự chú ý của người lớn đối với mình, còn người lớn thì bảo sao tôi lại quậy phá quá.. Không ai biết tôi sợ cả.. Bởi tôi biết cái cảm giác ấy, cái cảm giác bị bỏ lại nó kinh khủng đến nhường nào..<br />
[CENTER]<img src="https://lh3.googleusercontent.com/-5krqYUxuSdE/VVVWGBA0iNI/AAAAAAAApz0/_aYy1e7uDOQ/w633-h569-no/3155545609_302413436_574_574.jpg" border="0" alt="[Hình: 3155545609_302413436_574_574.jpg]" />[/CENTER]<br />
<br />
̣Trong lúc lòng tôi chênh vênh nhất, một con chó đã xuất hiện trong cuộc đời tôi, một con chó nhỏ con, lớn tiếng, mặt quạo quạo mà đám bạn tôi hay nói cái tướng con chó mà cái mặt con cáo.. lông nó vàng hoe, mềm mại y hệt là bông gòn, đôi mắt lúc nào cũng ươn ướt long lanh và có gì đó buồn vời vợi.. mẹ đặt tên cho nó là Mixù, Mixù hiếu động lắm, lúc nào nó cũng không chịu nằm yên một chỗ.. cứ chạy lung tung khắp nhà, cắn thứ này, cạp thứ kia.. vẻ mặt hách láo lắm lại thêm tính thù dai, và chờ đợi cơ hội để trả thù, ăn miếng trả miếng là châm ngôn sống của nó.. thêm nữa là nó hay gây khó dễ cho người khác..<br />
<br />
Người tặng nó chính là người yêu tôi, anh thích chó lắm. anh bảo mỗi lần nhớ anh thì Mixù sẽ thay anh bên cạnh tôi... Rồi anh cũng bỏ tôi mà chạy theo một mối tình mới,. Lúc chia tay, tôi khóc bù lu bù loa, quẹt tay trầy cả mũi, lúc đó tôi nói với Mixù "ba mầy bỏ tao rồi, nên làm ơn mầy hãy bảo vệ cho tao", nó tròn xoe mắt nhìn tôi với bộ dạng thảm thiết nước mắt nước mũi tè lè, rồi lặng lẽ chạy vào nhà, tôi lẽo đẽo theo sau, ngay sau, rất gần.. Lúc ấy, tôi hụt hẫng vô độ, cuộc sống tôi ngày càng khép kín, một mình tôi sợ mọi thứ, tiếng gió cũng sợ, tiếng nước chảy cũng sợ, tiếng đồng hồ cũng sợ... Mỗi lần như vậy tôi thường hay ra chỗ Mixù nằm cho vơi đi nỗi sợ, rồi không biết khi nào tôi có thói quen ngồi một mình ở cửa cách nó một ô gạch.. có Mixù mà tôi cũng thấy đỡ nhớ anh phần nào..<br />
<br />
Mixù vẫn vậy, tính tình vẫn không thay đổi, nó cắn tay ba khi ba cố gắng lấy miếng xương bị mắc kẹt trong họng nó, nó cắn bà bán tàu hủ khi bà ghé bán tàu hủ cho mẹ chích ngừa tốn vài trăm ngàn, nó phập vào chân tôi khi tôi làm biếng bật đèn và giẫm phải đuôi nó, nó cắn bạn thằng Ny tới nhà chơi vào bữa 29 tết, nó cắn vào chân thằng Bảo in nguyên hàm răng, vì bước ngang qua đầu nó khi nó đang ăn cơm.. Tất cả mọi người đều bảo mang Mixù đi giết đi, vì chó gì mà dữ vậy. Mẹ thì lại bảo, tại nó giận thôi, mẹ thương Mixù nhất, và Mixù cũng vậy, chưa bao giờ nó làm mẹ khóc..<br />
<br />
Cuối cùng, ba quyết định kêu người ở trại chó xuống dắt Mixù về gửi ở trên đó mong sao Mixù sẽ thay đổi tính nết.. Thằng xuống nhà là thằng khốn, nó cầm cái bao bố lớn để bắt Mixù, nó dồn Mixù vào gốc tường, nó nói mọi người phải ra ngoài nó mới bắt được, tôi có linh cảm xấu khi nhìn thấy thằng khốn đó nên tôi lén ở lại, chính mắt tôi thấy nó lấy dùi cui nện lên đầu Mixù, tôi thét lên "thả nó ra, trả Mixù lại cho tao", nó nói với ba rằng tại Mixù dữ quá nên nó phải làm như vậy.. ba bảo nếu Mixù hết cái tính hung dữ thì sẽ đón nó về, nhưng tôi biết ba chỉ nói vây để an ủi tôi thôi.. Ngày Mixù đi, tôi khóc cả ngày..<br />
<br />
Cuối cùng cái cảm giác bị bỏ lại một mình lại ám ảnh lấy tôi.. tôi sợ, rất sợ..<br />
<br />
<span style="font-weight: bold;">Nguồn: truyenngan</span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Cho quá khứ một cơ hội]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4119</link>
			<pubDate>Mon, 18 May 2015 10:01:25 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4119</guid>
			<description><![CDATA[<br />
Làm thế nào để người ta có thể buông tha quá khứ, và thôi tự dằn vặt vì những chuyện đã qua? Làm thế nào để người ta đành chấp nhận cho trái tim một lối thoát, để mở cửa cho quá khứ ra đi?<br />
<br />
***<br />
<br />
Ai cũng có những vết thương, và người ta có thể chấp nhận để vượt qua, hay là cứ cố giữ mãi ở trong lòng, có thể lảng tránh để không phải đối diện, hay tập cách bình thản mỗi bước chân.<br />
<br />
Em của tôi à, phải đứng lên đi thôi! Mặc cho quá trình đứng lên khiến em phải chịu đau đớn, mặc cho những tổn thương ở quá khứ lại như cố tình chạm vào vết thương cũ còn lưu dấu lại trong em. Nhưng thà rằng em dành ra đủ dũng khí để đối diện một lần, thì tôi tin, em sẽ làm được thôi.<br />
<br />
[CENTER]<img src="https://lh6.googleusercontent.com/-EUzy2ZXkh3M/VVaoeX6D-CI/AAAAAAAAp1w/dDFw_sGLBHA/w662-h569-no/can-dam.jpg" border="0" alt="[Hình: can-dam.jpg]" />[/CENTER]<br />
<br />
 <br />
<br />
Đóng cửa quá khứ, cũng giống như việc ôm chặt nỗi đau vào trong lòng, mà không tìm cách chữa trị. Em khước từ những thay đổi, em không muốn thay đổi. Em ôm chặt những chuyện đã rồi trong lòng, để lảng tránh nó, nhưng không cố để vứt bỏ nó. Chừng ấy thời gian cố níu kéo quá khứ như thế, em có thấy mệt mỏi không?<br />
<br />
Không buông tha cho quá khứ, chính là việc bỏ rơi bản thân, để chìm trong những bế tắc không lối thoát.<br />
<br />
Không buông tha cho quá khứ, chính là việc hèn yếu khi sợ phải tiếp tục chịu tổn thương, để không dám bắt đầu một con đường khác, để mãi mãi dừng lại trong hố sâu đơn độc.<br />
<br />
Không buông tha cho quá khứ, chính là việc bỏ rơi hiện tại, khước từ tương lai, để chỉ chờ đợi những chuyện chẳng thể vãn hồi.<br />
<br />
Không buông tha cho quá khứ, chính là việc em sợ hãi khi phải trải qua những đổ vỡ. Khi người ta tìm cách để đứng lên, em lại trì hoãn việc đứng lên. Em đau, những nỗi đau khó trốn thoát, cũng là bởi vì em không cho chính mình cơ hội để rũ bỏ.<br />
<br />
Mở lòng mình ra đi em, chính vì em trốn tránh, nên em mới càng đau. Chính vì em không dám đối diện, nên em mới càng cảm thấy mình cô độc. Cho quá khứ một cơ hội để khép lại, cũng chính là cho cuộc đời mình một cơ hội khác đó em.<br />
<br />
Con người ta đâu thể sống cả đời trong tổn thương, cũng không thể mãi chìm đắm trong đau khổ để kéo dài sự sống. Một lần vấp ngã, không có nghĩa là mọi cánh cửa đều khép lại, những người hạnh phúc là những người biết gồng mình để vượt qua những thương tổn đã rồi, để cho nó một cơ hội lùi vào quá khứ.<br />
<br />
Buông tay đi em, buông tay quá khứ, để cho hiện tại một cơ hội, cũng là cho tương lai sắp đến một cơ hội khác. Em sẽ không còn tổn thương, nếu em biết cách chế ngự những nỗi đau, em sẽ không còn suy sụp nếu chẳng may phải chịu thêm đôi ba lần vấp ngã.<br />
<br />
Tôi muốn em buông tay, để nhìn về phía trước, để thấy rằng những gì đã qua vĩnh viễn sẽ không trở lại, để thấy rằng nỗi đau sẽ không thể khiến chúng ta gục ngã, để biết trân trọng những gì mình đang có, chứ không cố chấp níu giữ những thứ đã không còn thuộc về mình.<br />
<br />
Tôi muốn em buông tay, để nhìn rõ bản thân mình, để thấy rằng em còn trẻ, thì nhất định đừng sống mà chỉ biết trốn tránh chứ không dám đương đầu.<br />
<br />
Buông tay đi em, cho quá khứ một cơ hội, cũng là cho chính bản thân em một cơ hội, có được không? Để những vết thương được liền sẹo, để những chấp niệm hóa thành những kỷ niệm, để những thiết tha trở về.<br />
<br />
Để em tìm được hạnh phúc thật sự cho riêng mình...<br />
<br />
<span style="font-weight: bold;">Nguồn: truyenngan</span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br />
Làm thế nào để người ta có thể buông tha quá khứ, và thôi tự dằn vặt vì những chuyện đã qua? Làm thế nào để người ta đành chấp nhận cho trái tim một lối thoát, để mở cửa cho quá khứ ra đi?<br />
<br />
***<br />
<br />
Ai cũng có những vết thương, và người ta có thể chấp nhận để vượt qua, hay là cứ cố giữ mãi ở trong lòng, có thể lảng tránh để không phải đối diện, hay tập cách bình thản mỗi bước chân.<br />
<br />
Em của tôi à, phải đứng lên đi thôi! Mặc cho quá trình đứng lên khiến em phải chịu đau đớn, mặc cho những tổn thương ở quá khứ lại như cố tình chạm vào vết thương cũ còn lưu dấu lại trong em. Nhưng thà rằng em dành ra đủ dũng khí để đối diện một lần, thì tôi tin, em sẽ làm được thôi.<br />
<br />
[CENTER]<img src="https://lh6.googleusercontent.com/-EUzy2ZXkh3M/VVaoeX6D-CI/AAAAAAAAp1w/dDFw_sGLBHA/w662-h569-no/can-dam.jpg" border="0" alt="[Hình: can-dam.jpg]" />[/CENTER]<br />
<br />
 <br />
<br />
Đóng cửa quá khứ, cũng giống như việc ôm chặt nỗi đau vào trong lòng, mà không tìm cách chữa trị. Em khước từ những thay đổi, em không muốn thay đổi. Em ôm chặt những chuyện đã rồi trong lòng, để lảng tránh nó, nhưng không cố để vứt bỏ nó. Chừng ấy thời gian cố níu kéo quá khứ như thế, em có thấy mệt mỏi không?<br />
<br />
Không buông tha cho quá khứ, chính là việc bỏ rơi bản thân, để chìm trong những bế tắc không lối thoát.<br />
<br />
Không buông tha cho quá khứ, chính là việc hèn yếu khi sợ phải tiếp tục chịu tổn thương, để không dám bắt đầu một con đường khác, để mãi mãi dừng lại trong hố sâu đơn độc.<br />
<br />
Không buông tha cho quá khứ, chính là việc bỏ rơi hiện tại, khước từ tương lai, để chỉ chờ đợi những chuyện chẳng thể vãn hồi.<br />
<br />
Không buông tha cho quá khứ, chính là việc em sợ hãi khi phải trải qua những đổ vỡ. Khi người ta tìm cách để đứng lên, em lại trì hoãn việc đứng lên. Em đau, những nỗi đau khó trốn thoát, cũng là bởi vì em không cho chính mình cơ hội để rũ bỏ.<br />
<br />
Mở lòng mình ra đi em, chính vì em trốn tránh, nên em mới càng đau. Chính vì em không dám đối diện, nên em mới càng cảm thấy mình cô độc. Cho quá khứ một cơ hội để khép lại, cũng chính là cho cuộc đời mình một cơ hội khác đó em.<br />
<br />
Con người ta đâu thể sống cả đời trong tổn thương, cũng không thể mãi chìm đắm trong đau khổ để kéo dài sự sống. Một lần vấp ngã, không có nghĩa là mọi cánh cửa đều khép lại, những người hạnh phúc là những người biết gồng mình để vượt qua những thương tổn đã rồi, để cho nó một cơ hội lùi vào quá khứ.<br />
<br />
Buông tay đi em, buông tay quá khứ, để cho hiện tại một cơ hội, cũng là cho tương lai sắp đến một cơ hội khác. Em sẽ không còn tổn thương, nếu em biết cách chế ngự những nỗi đau, em sẽ không còn suy sụp nếu chẳng may phải chịu thêm đôi ba lần vấp ngã.<br />
<br />
Tôi muốn em buông tay, để nhìn về phía trước, để thấy rằng những gì đã qua vĩnh viễn sẽ không trở lại, để thấy rằng nỗi đau sẽ không thể khiến chúng ta gục ngã, để biết trân trọng những gì mình đang có, chứ không cố chấp níu giữ những thứ đã không còn thuộc về mình.<br />
<br />
Tôi muốn em buông tay, để nhìn rõ bản thân mình, để thấy rằng em còn trẻ, thì nhất định đừng sống mà chỉ biết trốn tránh chứ không dám đương đầu.<br />
<br />
Buông tay đi em, cho quá khứ một cơ hội, cũng là cho chính bản thân em một cơ hội, có được không? Để những vết thương được liền sẹo, để những chấp niệm hóa thành những kỷ niệm, để những thiết tha trở về.<br />
<br />
Để em tìm được hạnh phúc thật sự cho riêng mình...<br />
<br />
<span style="font-weight: bold;">Nguồn: truyenngan</span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Khoảng cách mong manh]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4117</link>
			<pubDate>Thu, 14 May 2015 10:06:57 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4117</guid>
			<description><![CDATA[<br />
Thừa cả chiếc Ipad mới cứng, chiếc laptop hiệu Apple, chiếc xe tay ga trắng ngần. Và thừa cả những sợi tóc bạc phết trên đầu ba, đôi mắt thâm quầng của mẹ. Thừa thãi đến độ nghèo xộp đi...<br />
[CENTER]<img src="https://lh6.googleusercontent.com/-SZF8F5nHIEY/VUgqYVEF6uI/AAAAAAAApis/foltgxd3jtM/w500-h313-no/1961-77361t_resize.jpg" border="0" alt="[Hình: 1961-77361t_resize.jpg]" />[/CENTER]<br />
<br />
***<br />
<br />
Lần nào cũng thế, Lan luôn bắt đầu câu chuyện bằng sự than vãn. Than vãn cho cái đời sinh viên xa nhà nghèo nàn của bản thân, của Nhiên và của bất kỳ ai mà Lan gặp. Ừ, thì cũng có nghèo thật, nhưng cái sự nghèo bây giờ bao gồm cả Ipad, Laptop, Airblade và cả những bữa tiệc với bạn bè.<br />
<br />
Còn Nhiên, bao giờ cũng vậy chỉ lặng yên lắng nghe rồi khẽ gật gù đồng ý. Ngay cả khi Nhiên không đồng ý thì cũng chẳng buồn phản đối làm gì. Cái con bạn cùng phòng với Nhiên có gì mà không nói được, Lan mà không được nói mới là có vấn đề, vậy thì hơi đâu mà cãi. Vả lại, Nhiên cũng thấy quả là cái đời sinh viên của tụi nó đúng là nghèo.<br />
<br />
 thời sinh viên<br />
<br />
Cái ngày xa lắc nào đó mà chưa là sinh viên, Nhiên mê mẩn những câu chuyện liên miên từ chị gái. Nào là chuyện hái trộm buồng chuối của ông bảo vệ, chuyện bê nguyên bó mía của bà quản lý ký túc xá, châm mắm nem vào giầy của mấy anh chàng si tình đến cả những bữa đói triền miên, những bữa cơm với nước mắm hay cả bữa tiệc rau muống thịnh soạn. Nhiên ôm dòng ký ức đẹp đẽ đó vào giảng đường.<br />
<br />
Thời gian đầu, Nhiên lâng lâng nuôi cái cảm giác mà cô thần tượng bấy lâu. Nhiên tự hào khoác lên mình cái dáng sinh viên nghèo trong những lần về thăm quê để bà con trầm trồ, để đám trẻ vây quanh nghe Nhiên kể chuyện như thuở Nhiên còn tòn ten cắp sách đến trường làng. Rồi Nhiên đến gặp anh, tỉ mỉ kể cho anh nghe cái giảng đường thênh thang ra làm sao, cái bà giáo đến là kỳ lạ, lúc nào mặt mũi cũng lạnh tanh hay ông giáo luôn làm cả lớp bực mình, đọc chép gì đâu mà nhanh quá chừng. Anh ngồi yên nghe Nhiên kể đến cả tá chuyện mà không ý kiến gì. Rồi anh cười động viên Nhiên với cái hộp bút bằng gỗ mà anh tỉ mẫn gọt đẽo bao ngày. Cũng có lúc là chiếc chuông gió làm bằng tre lồ ô đến là đẹp.<br />
<br />
Nhiên yêu anh, yêu anh lắm. Nhưng đó là chuyện của mấy năm trước. Bây giờ, Nhiên không còn cái quyền ấy nữa. Anh không còn là của riêng Nhiên.<br />
<br />
Nhiên không đắm đuối quá trong cái ảo tưởng về cô sinh viên nghèo, nghèo đến độ mà buộc con người ta phải nghĩ đến chuyện cần lắm một chút san sẻ, một chút giải thoát. Nhiên giải thoát cho mình.<br />
<br />
Nhiên gặp Tuấn. Tuấn là con trai duy nhất trong một gia đình giàu có tại cái thành phố cũng giàu có bậc nhất của dải miền Trung nắng gió này. Tuấn không chọn con đường đại học như Nhiên. Theo cái lý thuyết của Tuấn thì có học để làm gì, chẳng phải ba Tuấn cũng có học hành gì đâu nhưng vẫn làm giàu đó thôi. Rồi còn bao nhiêu là người như Bill Gates, hay gì gì đó mà Tuấn cũng chả thèm bận tâm đến. Ngay cả khi không tài năng như Bill Gates đi nữa thì cái gia tài kếch xù của ba mẹ để lại Tuấn tiêu đến bao giờ cho hết mà phải lo, phải vùi đầu vào cái đống sách vở lung tung beng kia cho nhức óc. Ban đầu, Nhiên còn bảo cái thằng cha này giàu quá hóa điên, kiêu ngạo quá đáng.<br />
<br />
Khoác lác một chút âu cũng là cái bệnh kinh niên của mấy anh chàng đi "cua" gái đó thôi. Nhiên tin vậy và cũng đúng là Tuấn đang chinh phục Nhiên. Có gì lạ, Nhiên xinh đẹp lại học giỏi nên có thiếu gì vệ tinh đang vây quanh. Tuấn chẳng là ngoại lệ.<br />
<br />
Nhưng Nhiên yêu anh, cái con người chân chất, thật thà, hiếu thảo và cũng điển trai nữa.<br />
<br />
Đáng lý ra, anh cũng là sinh viên và thậm chí bây giờ đã có thể là một bác sĩ tài hoa nếu gia đình không lâm vào cơ sự như thế. Lúc anh nhận giấy báo nhập học ở trường Đại học Y Dược cũng là lúc bố chẳng may gặp tai nạn qua đời, mẹ vì thế mà sinh bệnh. Bao nhiêu tài sản quý giá trong nhà lần lượt đội nón ra đi. Cả ngôi nhà ngói khang trang mới khánh thành chưa được bao lâu đành phải sang tên cho người ta. Ước mơ đến giảng đường của anh vĩnh viễn tắt lịm từ đó.<br />
<br />
Anh chôn chặt những hoài bão và cả nước mắt với thửa ruộng, con trâu, khúc sông và ba bữa cơm mỗi ngày cho người mẹ bệnh tật. Rồi anh gởi ước mơ đó vào Nhiên.<br />
<br />
gửi hi vọng vào em<br />
<br />
Nhiên biết thế. Nhưng có hề gì nếu đi ăn với Tuấn chỉ một bữa. Lâu nay, Nhiên chỉ toàn ăn cơm với rau muống, đây là cơ hội bồi bổ một chút cho cái đầu thêm năng lượng hoạt động. Mà nếu đi thì đường nào chả kẹp theo con Lan.<br />
<br />
Nghĩ thế, Nhiên vô tư lân la cùng Tuấn hết nhà hàng này sang nhà hàng nọ. Cuộc sống vốn thế, cái ngưỡng giữa có và không đôi khi mong manh lắm, chỉ cần đặt chân lên đó là đã xóa tan cái khoảng cách ấy đi rồi. Thì Nhiên nghĩ chỉ một lần chắc không sao, đi để xem Tuấn nói gì. Lần thứ hai cũng đâu gọi là nhiều, mình cũng có mất mát gì đâu mà sợ. Rồi lần nữa, lần nữa, lần nữa và bao nhiêu lần nữa. Lần nào Nhiên cũng tự hứa là lần cuối. Đó chỉ là Nhiên nghĩ vậy. Mãi cho đến khi Nhiên không thể rút chân lại được thì vẫn nghĩ đó là lần cuối.<br />
<br />
Từ cô sinh viên nghèo chỉ lo vùi đầu vào sách vở, bỗng chốc Nhiên ít dần những buổi lên thư viện mà thay vào đó là bao cuộc hẹn hò với Tuấn trong các nhà hàng sang trọng. Nhiên thôi cái dáng quê mùa quen thuộc hôm nào để nhường chỗ cho cô nàng điệu đà, kiêu sa trong lấp lánh váy xanh váy hồng được lấy về từ những shop đắt tiền. Nhiên say sưa mà vẫn tin rằng "mình đang giải trí chút chút sau bao buổi học miệt mài đó thôi" hay đại loại như "người ta cho thì mình lấy, mình có xin đâu, mình cũng đâu có ăn chơi nhậu nhẹt gì", "Tuấn giàu, mình nghèo. Thôi thì cứ xem như là mình vay tạm để bồi bổ, để bớt quê mùa đi rồi khi ra trường mình có tiền khắc trả." Nhưng cái bớt quê mùa của Nhiên là váy xịn, điện thoại cảm ứng, máy tính xách tay nhãn hiệu nổi tiếng và cả chiếc xe mà chỉ có một nửa là tiền của chị gái cho Nhiên.<br />
<br />
Cứ thế, Nhiên quên anh chóng vánh như quên cuộc điện thoại đầy nước mắt anh gọi cho Nhiên hôm nào cùng bao nhiêu lá thư ố vàng trên kệ sách. "Cái thời đại này mà còn viết thư, chả rảnh đâu mà đọc. Nhiên không rãnh."<br />
<br />
Chuyện tưởng chừng như Nhiên đã thuộc làu làu sau bao lần xem phim hay cả từ bao lần khuyên nhủ đến thâu đêm của ba và bà chị "già" của Nhiên rồi thì cũng lặp lại với cô. Chuyện trong phim, chỉ có trong phim, Nhiên tin thế. Tuấn giằng lấy tay Nhiên "Mày bảo tau bỉ ổi thì mày còn bỉ ổi hơn tau. Mày ăn tiền của tau, mặc tiền của tau thì mày phải trả lại cho tau cái gì chứ. Tau là con nhà buôn! Thú thật, mày làm tau mất hứng lắm. Ban đầu, tau còn tưởng mày thú vị, nhưng thật ra mày cũng chỉ là đồ rẻ tiền."<br />
<br />
Chỉ có vậy, kết cục chỉ có vậy khi mà Nhiên bị buộc phải tiếp cả đàn em của Tuấn.<br />
<br />
Nhiên khóc. Nhưng có khóc để làm gì. Bao nhiêu hình ảnh mờ ảo hiện về trong Nhiên. Nào là cô gái trầm mình dưới sông Hương, nào là xác thịt bê bết trên đường ray, nào là thân hình nhày nhụa máu sau khi gieo mình từ tầng bảy của tòa khách sạn ... Nhiên nhớ đến anh, nhớ quay quắt, nhớ cả cuộc điện thoại Nhiên đã quên khoáy tự hôm nào:<br />
<br />
- Nhiên à! Mẹ anh đi rồi!<br />
<br />
- Anh đừng buồn nữa nhé! Mấy hôm nay em bận quá, chắc không về viếng bác được. Em xin lỗi.<br />
<br />
Chỉ có vậy, phía bên kia tiếng anh vẫn như nấc lên từng đoạn.<br />
<br />
Bao nhiêu là thư mà Nhiên chưa bóc tem.<br />
<br />
thư chưa được mở<br />
<br />
"Nhiên à!<br />
<br />
Chắc là Nhiên bận lắm. Nhiên không nghe cả điện thoại của anh mà. Anh đã làm phiền Nhiên nhưng Nhiên ơi! Mẹ anh mất rồi và anh biết có lẽ anh cũng đã mất cả Nhiên. Anh muốn nói với Nhiên nhiều lắm nhưng...<br />
<br />
Anh yêu em! Anh yêu em nhiều lắm Nhiên của anh à!"<br />
<br />
Những lần tiếp theo cũng vỏn vẹn mấy từ "Anh yêu em!"<br />
<br />
Nhiên không thể chết, ba, mẹ, chị gái và cả anh nữa vẫn tin vào Nhiên như tin vào một tương lai tươi sáng phía trước. Bến sông quê ngọt lịm nuôi lớn ước vọng tuổi thơ hiện lên nguyên vẹn níu chân Nhiên về với giảng đường. Nhưng anh không còn nữa và Nhiên cũng không có quyền giữ anh cho riêng mình nữa.<br />
<br />
Anh vào Sài Gòn lập nghiệp. Chị Nhiên bảo anh đang chạy trốn bến sông quê, chạy trốn những ký ức rần rần bao hơi thở đằm thắm của cô thôn nữ gieo kín trong lòng anh.<br />
<br />
Bất chợt, giọng Nhiên quả quyết:<br />
<br />
- Mình nghèo thật đấy Lan à! Nghèo lắm lắm lựng. Nhưng không phải nghèo tiền mà nghèo suy nghĩ, nghèo sự chín chắn, nghèo tình thương. Chính sự ham muốn, lòng tham vọng mù quáng đã biến mình thành người nghèo nàn như thế này đấy.<br />
<br />
Có lẽ đây là lần đầu tiên Nhiên trả lời chuỗi những than vãn của cô bạn cùng phòng. Lan lặng yên, đây là lần đầu tiên Lan không có gì để nói. Đây cũng là lần đầu tiên cả Nhiên và Lan cùng một dòng suy tưởng hay chí ít là cũng thấy mình quá dư thừa. Thừa cả chiếc Ipad mới cứng, chiếc laptop hiệu Apple, chiếc xe tay ga trắng ngần. Và thừa cả những sợi tóc bạc phết trên đầu ba, đôi mắt thâm quầng của mẹ. Thừa thãi đến độ nghèo xộp đi. Nhiên thấy môi mình mặn chát. Thế đấy, giữa giàu và nghèo chỉ cách nhau một phút suy tưởng.<br />
<br />
<span style="font-weight: bold;">Nguồn: truyenngan</span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br />
Thừa cả chiếc Ipad mới cứng, chiếc laptop hiệu Apple, chiếc xe tay ga trắng ngần. Và thừa cả những sợi tóc bạc phết trên đầu ba, đôi mắt thâm quầng của mẹ. Thừa thãi đến độ nghèo xộp đi...<br />
[CENTER]<img src="https://lh6.googleusercontent.com/-SZF8F5nHIEY/VUgqYVEF6uI/AAAAAAAApis/foltgxd3jtM/w500-h313-no/1961-77361t_resize.jpg" border="0" alt="[Hình: 1961-77361t_resize.jpg]" />[/CENTER]<br />
<br />
***<br />
<br />
Lần nào cũng thế, Lan luôn bắt đầu câu chuyện bằng sự than vãn. Than vãn cho cái đời sinh viên xa nhà nghèo nàn của bản thân, của Nhiên và của bất kỳ ai mà Lan gặp. Ừ, thì cũng có nghèo thật, nhưng cái sự nghèo bây giờ bao gồm cả Ipad, Laptop, Airblade và cả những bữa tiệc với bạn bè.<br />
<br />
Còn Nhiên, bao giờ cũng vậy chỉ lặng yên lắng nghe rồi khẽ gật gù đồng ý. Ngay cả khi Nhiên không đồng ý thì cũng chẳng buồn phản đối làm gì. Cái con bạn cùng phòng với Nhiên có gì mà không nói được, Lan mà không được nói mới là có vấn đề, vậy thì hơi đâu mà cãi. Vả lại, Nhiên cũng thấy quả là cái đời sinh viên của tụi nó đúng là nghèo.<br />
<br />
 thời sinh viên<br />
<br />
Cái ngày xa lắc nào đó mà chưa là sinh viên, Nhiên mê mẩn những câu chuyện liên miên từ chị gái. Nào là chuyện hái trộm buồng chuối của ông bảo vệ, chuyện bê nguyên bó mía của bà quản lý ký túc xá, châm mắm nem vào giầy của mấy anh chàng si tình đến cả những bữa đói triền miên, những bữa cơm với nước mắm hay cả bữa tiệc rau muống thịnh soạn. Nhiên ôm dòng ký ức đẹp đẽ đó vào giảng đường.<br />
<br />
Thời gian đầu, Nhiên lâng lâng nuôi cái cảm giác mà cô thần tượng bấy lâu. Nhiên tự hào khoác lên mình cái dáng sinh viên nghèo trong những lần về thăm quê để bà con trầm trồ, để đám trẻ vây quanh nghe Nhiên kể chuyện như thuở Nhiên còn tòn ten cắp sách đến trường làng. Rồi Nhiên đến gặp anh, tỉ mỉ kể cho anh nghe cái giảng đường thênh thang ra làm sao, cái bà giáo đến là kỳ lạ, lúc nào mặt mũi cũng lạnh tanh hay ông giáo luôn làm cả lớp bực mình, đọc chép gì đâu mà nhanh quá chừng. Anh ngồi yên nghe Nhiên kể đến cả tá chuyện mà không ý kiến gì. Rồi anh cười động viên Nhiên với cái hộp bút bằng gỗ mà anh tỉ mẫn gọt đẽo bao ngày. Cũng có lúc là chiếc chuông gió làm bằng tre lồ ô đến là đẹp.<br />
<br />
Nhiên yêu anh, yêu anh lắm. Nhưng đó là chuyện của mấy năm trước. Bây giờ, Nhiên không còn cái quyền ấy nữa. Anh không còn là của riêng Nhiên.<br />
<br />
Nhiên không đắm đuối quá trong cái ảo tưởng về cô sinh viên nghèo, nghèo đến độ mà buộc con người ta phải nghĩ đến chuyện cần lắm một chút san sẻ, một chút giải thoát. Nhiên giải thoát cho mình.<br />
<br />
Nhiên gặp Tuấn. Tuấn là con trai duy nhất trong một gia đình giàu có tại cái thành phố cũng giàu có bậc nhất của dải miền Trung nắng gió này. Tuấn không chọn con đường đại học như Nhiên. Theo cái lý thuyết của Tuấn thì có học để làm gì, chẳng phải ba Tuấn cũng có học hành gì đâu nhưng vẫn làm giàu đó thôi. Rồi còn bao nhiêu là người như Bill Gates, hay gì gì đó mà Tuấn cũng chả thèm bận tâm đến. Ngay cả khi không tài năng như Bill Gates đi nữa thì cái gia tài kếch xù của ba mẹ để lại Tuấn tiêu đến bao giờ cho hết mà phải lo, phải vùi đầu vào cái đống sách vở lung tung beng kia cho nhức óc. Ban đầu, Nhiên còn bảo cái thằng cha này giàu quá hóa điên, kiêu ngạo quá đáng.<br />
<br />
Khoác lác một chút âu cũng là cái bệnh kinh niên của mấy anh chàng đi "cua" gái đó thôi. Nhiên tin vậy và cũng đúng là Tuấn đang chinh phục Nhiên. Có gì lạ, Nhiên xinh đẹp lại học giỏi nên có thiếu gì vệ tinh đang vây quanh. Tuấn chẳng là ngoại lệ.<br />
<br />
Nhưng Nhiên yêu anh, cái con người chân chất, thật thà, hiếu thảo và cũng điển trai nữa.<br />
<br />
Đáng lý ra, anh cũng là sinh viên và thậm chí bây giờ đã có thể là một bác sĩ tài hoa nếu gia đình không lâm vào cơ sự như thế. Lúc anh nhận giấy báo nhập học ở trường Đại học Y Dược cũng là lúc bố chẳng may gặp tai nạn qua đời, mẹ vì thế mà sinh bệnh. Bao nhiêu tài sản quý giá trong nhà lần lượt đội nón ra đi. Cả ngôi nhà ngói khang trang mới khánh thành chưa được bao lâu đành phải sang tên cho người ta. Ước mơ đến giảng đường của anh vĩnh viễn tắt lịm từ đó.<br />
<br />
Anh chôn chặt những hoài bão và cả nước mắt với thửa ruộng, con trâu, khúc sông và ba bữa cơm mỗi ngày cho người mẹ bệnh tật. Rồi anh gởi ước mơ đó vào Nhiên.<br />
<br />
gửi hi vọng vào em<br />
<br />
Nhiên biết thế. Nhưng có hề gì nếu đi ăn với Tuấn chỉ một bữa. Lâu nay, Nhiên chỉ toàn ăn cơm với rau muống, đây là cơ hội bồi bổ một chút cho cái đầu thêm năng lượng hoạt động. Mà nếu đi thì đường nào chả kẹp theo con Lan.<br />
<br />
Nghĩ thế, Nhiên vô tư lân la cùng Tuấn hết nhà hàng này sang nhà hàng nọ. Cuộc sống vốn thế, cái ngưỡng giữa có và không đôi khi mong manh lắm, chỉ cần đặt chân lên đó là đã xóa tan cái khoảng cách ấy đi rồi. Thì Nhiên nghĩ chỉ một lần chắc không sao, đi để xem Tuấn nói gì. Lần thứ hai cũng đâu gọi là nhiều, mình cũng có mất mát gì đâu mà sợ. Rồi lần nữa, lần nữa, lần nữa và bao nhiêu lần nữa. Lần nào Nhiên cũng tự hứa là lần cuối. Đó chỉ là Nhiên nghĩ vậy. Mãi cho đến khi Nhiên không thể rút chân lại được thì vẫn nghĩ đó là lần cuối.<br />
<br />
Từ cô sinh viên nghèo chỉ lo vùi đầu vào sách vở, bỗng chốc Nhiên ít dần những buổi lên thư viện mà thay vào đó là bao cuộc hẹn hò với Tuấn trong các nhà hàng sang trọng. Nhiên thôi cái dáng quê mùa quen thuộc hôm nào để nhường chỗ cho cô nàng điệu đà, kiêu sa trong lấp lánh váy xanh váy hồng được lấy về từ những shop đắt tiền. Nhiên say sưa mà vẫn tin rằng "mình đang giải trí chút chút sau bao buổi học miệt mài đó thôi" hay đại loại như "người ta cho thì mình lấy, mình có xin đâu, mình cũng đâu có ăn chơi nhậu nhẹt gì", "Tuấn giàu, mình nghèo. Thôi thì cứ xem như là mình vay tạm để bồi bổ, để bớt quê mùa đi rồi khi ra trường mình có tiền khắc trả." Nhưng cái bớt quê mùa của Nhiên là váy xịn, điện thoại cảm ứng, máy tính xách tay nhãn hiệu nổi tiếng và cả chiếc xe mà chỉ có một nửa là tiền của chị gái cho Nhiên.<br />
<br />
Cứ thế, Nhiên quên anh chóng vánh như quên cuộc điện thoại đầy nước mắt anh gọi cho Nhiên hôm nào cùng bao nhiêu lá thư ố vàng trên kệ sách. "Cái thời đại này mà còn viết thư, chả rảnh đâu mà đọc. Nhiên không rãnh."<br />
<br />
Chuyện tưởng chừng như Nhiên đã thuộc làu làu sau bao lần xem phim hay cả từ bao lần khuyên nhủ đến thâu đêm của ba và bà chị "già" của Nhiên rồi thì cũng lặp lại với cô. Chuyện trong phim, chỉ có trong phim, Nhiên tin thế. Tuấn giằng lấy tay Nhiên "Mày bảo tau bỉ ổi thì mày còn bỉ ổi hơn tau. Mày ăn tiền của tau, mặc tiền của tau thì mày phải trả lại cho tau cái gì chứ. Tau là con nhà buôn! Thú thật, mày làm tau mất hứng lắm. Ban đầu, tau còn tưởng mày thú vị, nhưng thật ra mày cũng chỉ là đồ rẻ tiền."<br />
<br />
Chỉ có vậy, kết cục chỉ có vậy khi mà Nhiên bị buộc phải tiếp cả đàn em của Tuấn.<br />
<br />
Nhiên khóc. Nhưng có khóc để làm gì. Bao nhiêu hình ảnh mờ ảo hiện về trong Nhiên. Nào là cô gái trầm mình dưới sông Hương, nào là xác thịt bê bết trên đường ray, nào là thân hình nhày nhụa máu sau khi gieo mình từ tầng bảy của tòa khách sạn ... Nhiên nhớ đến anh, nhớ quay quắt, nhớ cả cuộc điện thoại Nhiên đã quên khoáy tự hôm nào:<br />
<br />
- Nhiên à! Mẹ anh đi rồi!<br />
<br />
- Anh đừng buồn nữa nhé! Mấy hôm nay em bận quá, chắc không về viếng bác được. Em xin lỗi.<br />
<br />
Chỉ có vậy, phía bên kia tiếng anh vẫn như nấc lên từng đoạn.<br />
<br />
Bao nhiêu là thư mà Nhiên chưa bóc tem.<br />
<br />
thư chưa được mở<br />
<br />
"Nhiên à!<br />
<br />
Chắc là Nhiên bận lắm. Nhiên không nghe cả điện thoại của anh mà. Anh đã làm phiền Nhiên nhưng Nhiên ơi! Mẹ anh mất rồi và anh biết có lẽ anh cũng đã mất cả Nhiên. Anh muốn nói với Nhiên nhiều lắm nhưng...<br />
<br />
Anh yêu em! Anh yêu em nhiều lắm Nhiên của anh à!"<br />
<br />
Những lần tiếp theo cũng vỏn vẹn mấy từ "Anh yêu em!"<br />
<br />
Nhiên không thể chết, ba, mẹ, chị gái và cả anh nữa vẫn tin vào Nhiên như tin vào một tương lai tươi sáng phía trước. Bến sông quê ngọt lịm nuôi lớn ước vọng tuổi thơ hiện lên nguyên vẹn níu chân Nhiên về với giảng đường. Nhưng anh không còn nữa và Nhiên cũng không có quyền giữ anh cho riêng mình nữa.<br />
<br />
Anh vào Sài Gòn lập nghiệp. Chị Nhiên bảo anh đang chạy trốn bến sông quê, chạy trốn những ký ức rần rần bao hơi thở đằm thắm của cô thôn nữ gieo kín trong lòng anh.<br />
<br />
Bất chợt, giọng Nhiên quả quyết:<br />
<br />
- Mình nghèo thật đấy Lan à! Nghèo lắm lắm lựng. Nhưng không phải nghèo tiền mà nghèo suy nghĩ, nghèo sự chín chắn, nghèo tình thương. Chính sự ham muốn, lòng tham vọng mù quáng đã biến mình thành người nghèo nàn như thế này đấy.<br />
<br />
Có lẽ đây là lần đầu tiên Nhiên trả lời chuỗi những than vãn của cô bạn cùng phòng. Lan lặng yên, đây là lần đầu tiên Lan không có gì để nói. Đây cũng là lần đầu tiên cả Nhiên và Lan cùng một dòng suy tưởng hay chí ít là cũng thấy mình quá dư thừa. Thừa cả chiếc Ipad mới cứng, chiếc laptop hiệu Apple, chiếc xe tay ga trắng ngần. Và thừa cả những sợi tóc bạc phết trên đầu ba, đôi mắt thâm quầng của mẹ. Thừa thãi đến độ nghèo xộp đi. Nhiên thấy môi mình mặn chát. Thế đấy, giữa giàu và nghèo chỉ cách nhau một phút suy tưởng.<br />
<br />
<span style="font-weight: bold;">Nguồn: truyenngan</span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[ Ba không phải là má]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4116</link>
			<pubDate>Sat, 09 May 2015 09:42:30 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4116</guid>
			<description><![CDATA[<br />
Mỗi chuyến đi anh Bình thường có quà về. Quà của bạn hàng đi xe của anh tặng cho chứ chẳng phải anh mua. Với anh, cho con tiền là gọn nhất! Áo quần, giày dép, cặp vở, tiền trường ... anh nhờ bà chị sắm sửa cho con đầy đủ. "Con của mình mất mẹ mà có thiếu thốn gì đâu!" - Trên đường trường xa mỗi khi nhớ con anh hay tự nhủ vậy.<br />
<br />
***<br />
<br />
Chị Bình mất đi để lại hai đứa con, đứa con gái 11 tuổi và đứa con trai 8 tuổi. Cả hai đều ngoan nên anh Bình cũng đỡ lo, nhưng dù sao cũng rất khó khăn. Anh là tài xế, có chuyến xe một hai ngày đã về, có chuyến năm ngày, có chuyến cả tuần ...<br />
[CENTER]<img src="https://lh6.googleusercontent.com/-SZF8F5nHIEY/VUgqYVEF6uI/AAAAAAAApis/foltgxd3jtM/w500-h313-no/1961-77361t_resize.jpg" border="0" alt="[Hình: 1961-77361t_resize.jpg]" />[/CENTER]<br />
<br />
Hai đứa nhỏ đi học thì thôi, về cứ đứng ngoài cửa đòi có ba mới chịu vô nhà. Mà anh thì không phải là đàn bà để lẩn quẩn ở nhà hoài được! Vả lại còn phải kiếm tiền. Nghề của anh bao nhiêu năm nay đã quen, đâu dễ gì thay đổi được. Suy đi tính lại, anh bàn với bà chị ban ngày cho anh gởi hai đứa cơm nước bên đó, tối bà chị cho đứa con trai lớn qua ngủ với hai đứa bên này coi giùm nhà cửa đêm hôm luôn thể.<br />
<br />
<br />
Trước kia đi học về luôn có hai bịch chè hay hai trái ổi má đi chợ mua để dành cho hai đứa. Má thường nhắc hai đứa tắm trước khi ngủ trưa cho mát. Chiều thức dậy thế nào cũng có hai trái bắp luộc hay hai chùm nhãn ... Tối đến, má coi bài vở của hai đứa và những tối không có ba, má thường kể chuyện cho nghe hoặc gợi chuyện cho hai đứa líu lo đến lúc ngủ, quên nhớ ba.<br />
<br />
Ở với cô thì khác, khác đến tủi thân. Cô chỉ quan tâm đến một việc là đến bữa thì ép hai đứa ăn thật nhiều. Phải ăn nhiều khi không thấy ngon miệng là một cực hình, hai đứa vừa ăn vừa rơm rớm nước mắt.<br />
<br />
- Cô bận quá. Ba cháu có gởi tiền đây, lấy mua cái gì cho em ăn vặt đi Thảo.<br />
<br />
Thảo dắt em Tuấn ra đầu ngõ ăn hàng. Bán cho con nít, chén chè dường như lưng hơn, củ khoai nhỏ hơn và gói xôi ít mè hơn...<br />
<br />
Ban đầu Thảo thấy tủi thân ghê gớm nhưng rồi dần dần cô bé tức giận. Cô bé lườm bà bán hàng, không thèm mua quà ở gánh đó nữa. Có chuyến ba đi mà quên gởi tiền ăn vặt lại nhà, con bà cô ngồi ăn hàng nhai nhỏn nhoẻn, bà cô vô tâm quên chú ý đến hai đứa. Thảo cắn môi dắt em đi ra xa:<br />
<br />
- Đừng thèm khóc, Tuấn. Bữa nào ba về tụi mình ăn tha hồ.<br />
<br />
Mỗi chuyến đi anh Bình thường có quà về. Quà của bạn hàng đi xe của anh tặng cho chứ chẳng phải anh mua. Với anh, cho con tiền là gọn nhất! Áo quần, giày dép, cặp vở, tiền trường ... anh nhờ bà chị sắm sửa cho con đầy đủ. "Con của mình mất mẹ mà có thiếu thốn gì đâu!" - Trên đường trường xa mỗi khi nhớ con anh hay tự nhủ vậy.<br />
<br />
sister-brother<br />
<br />
Anh không biết rằng bà cô thường đi chơi khuya rồi mới về ngủ, và hai đứa con của anh vừa học bài vừa nhấp nhỏm nhìn ra cửa đợi tiếng gõ. Sợ nhất là những đêm mưa, tiếng mưa gõ trên mái tôn nghe rùng mình làm sao.<br />
<br />
Sợ hoài rồi cũng quen. Cô bé Thảo thường thầm thì dỗ dành cu Tuấn:<br />
<br />
- Ngủ đi em! Có chị đây mà!<br />
<br />
Mỗi khi ba về, cô bé chạy thật nhanh từ nhà bà cô về nhà mình và quét tước dọn dẹp. Cô bé sai phái em Tuấn y như mẹ:<br />
<br />
- Tuấn nè! Lau bàn đi em!<br />
<br />
- Tuấn nè! Coi chừng té kia, dẹp cái đòn đi.<br />
<br />
- Tuấn nè! Lên hỏi ba tối nay có uống cà phê không?<br />
<br />
Và cô bé không quên chà đôi dép của ba thật sạch như má vẫn làm.<br />
<br />
Cuối năm học, hai đứa đợi ba về để khoe với ba tấm giấy khen tiên tiến. Má hay nói "Ba làm lụng cực khổ, hai con ráng học hành cho ba vui". Vậy là hai đứa háo hức đợi ba về.<br />
<br />
- Giỏi quá ta! - Ba liếc qua tấm bằng khen và đi tắm.<br />
<br />
Mặt hai đứa thuỗn ra, nước mắt dâng đầy. "Giỏi quá ta" - Chỉ thế thôi! Má không bao giờ như vậy. Má sẽ cầm hai tấm bằng khen lên đọc thật kỹ rồi má ôm hai đứa vào lòng: "Con của má ngoan quá!", má sẽ mua quà thưởng cho hai đứa và sẽ nấu một nồi chè thật nhiều, má sẽ luôn miệng lặp đi lập lại: "con của má ngoan quá!"...<br />
<br />
Cô bé rưng rưng nước mắt nhìn tấm bằng khen trên bàn, còn cu Tuấn thì òa khóc. Cô bé dỗ em:<br />
<br />
- Đừng khóc. Để chị thưởng cho em.<br />
<br />
- Chị biết gì mà thưởng! - Cậu bé khóc to hơn.<br />
<br />
- Sao lại không biết! - Cô bé tự ái buột miệng - Để chị mua thưởng cho Tuấn cái xe tăng nghen?<br />
<br />
- Thật không?<br />
<br />
- Thật mà!<br />
<br />
Cô bé nhịn một tuần không ăn hàng để mua cho em chiếc xe tăng và nắn nót viết lên tờ giấy dán bên hông xe hàng chữ: "Em của chị ngoan quá!"<br />
<br />
<br />
***<br />
<br />
Ba nhớ đến những dịp quan trọng như ngày giỗ mẹ, ngày Tết, ngày khai trường ... Nhưng những ngày khác như Quốc tế Thiếu nhi, ngày Mùng Năm tháng Năm thì bà không nhớ. Thảo biết chắc như vậy. Giờ thì cô bé hiểu ra rằng ba không phải là má! Và cô bé nghiễm nhiên thay má nhớ những ngày đó cho em. Thật ra bản thân cô bé cũng không chú ý đến lễ lạc nếu bọn trẻ trong xóm không bàn tán xôn xao:<br />
<br />
- Ê! Quốc tế Thiếu nhi cơ quan ba tao cho mỗi đứa một món quà to lắm.<br />
<br />
- Mùng Năm tháng Năm nhà tao nấu xôi chè với cơm rượu, nhà mày có nấu không?<br />
<br />
- Có! - Thảo trả lời và đi ra chợ mua một bịch chè lớn về san ra mấy cái chén nhỏ. Cậu bé Tuấn vừa ăn vừa khen ngon vừa hỏi:<br />
<br />
- Có nấu cơm rượu không chị Thao?<br />
<br />
Gần đến ngày Trung Thu, Thảo dắt em đi dọc theo các gian hàng bán lồng đèn. Cô bé nuốt nước miếng nhìn cái lồng đèn kéo quân treo trên cao rồi đưa mắt qua dãy lồng đèn con cá, con thỏ ... đủ kiểu, đủ màu lấp lánh.<br />
<br />
- Mình mua cái lồng đèn con thỏ kia nghe Tuấn?<br />
<br />
- Ứ! Em thích lồng đèn chiếc thuyền kia!<br />
<br />
- Con thỏ đẹp hơn... - Cô bé bối rối nhìn giá tiền ghi ở đuôi thuyền.<br />
<br />
- Ứ... em ứ thích chiếc thuyền.<br />
<br />
Cô bé tần ngần khá lâu. Nếu mua con thỏ thì được hai cái, còn mua chiếc thuyền thì chỉ được một thôi.<br />
Như để trêu ngươi, người bán hàng lấy thêm bốn cái lồng đèn chiếc thuyền treo lên cao, những lá cờ phấp phới bay.<br />
<br />
- Ừ! Thì mua chiếc thuyền ... - Thảo nói thật nhanh và cảm thấy tiếc ghê gớm.<br />
<br />
Đúng rằm mà ba vẫn chưa về. Chiều, hai chị em về nhà sớm. Trong khi Tuấn tíu tít gắn đèn cầy vào chiếc thuyền thì Thảo quét nhà, lau bàn ghế. Nếu có má thì thế nào cũng có bánh nướng, bánh dẻo và má coi nhà cho hai đứa đi chơi. Còn bây giờ thì ... Thảo liếc mắt nhìn ra nhà sau, lấy giọng cứng cỏi:<br />
<br />
- Tuấn đi rước đèn với mấy đứa, để chị coi nhà cho.<br />
<br />
Thảo mong Tuấn nói "em ở nhà với chị" nhưng nhìn bộ dạng hớn hở của Tuấn, cô bé hiểu rằng lúc này nó không nghĩ tới ai khác đâu. Tuấn cũng giống ba thôi! Ơ... mà không phải vậy, Tuấn còn nhỏ quá mà ... Mắt cô bé cay cay.<br />
<br />
<br />
Tuấn xách lồng đèn chạy đi rồi, Thảo khát nước quá mà không dám xuống nhà sau uống nước. Cô bé ngồi thu lu trước cửa, chưa bao giờ cô bé mong ông anh họ như lúc này. Trăng vằng vặc trên trời, lũ con nít quanh xóm kéo nhau chạy qua xóm khác, người lớn cũng rủ nhau đi chơi. Sự yên lặng đáng sợ làm sao.<br />
<br />
Cô bé gục cằm lên gối, nước mắt chảy ra.<br />
<br />
- Chị Thảo ơi! - Tiếng la của cu Tuấn lanh lảnh vang lên ở đầu xóm.<br />
<br />
Đứa nào ăn hiếp nó rồi! Thảo đứng dậy lính quýnh xỏ dép.<br />
<br />
- Chị Thảo ơi! Ba về! Ba mua lồng đèn đẹp lắm ...<br />
<br />
Không cần dép! Cô bé chạy vụt ra đường.<br />
<br />
Cu Tuấn đi đầu, tay phải kiêu hãnh đưa cái lồng đèn kéo quân, tay kia cầm cái lồng đèn chiếc thuyền, ba đi bên cạnh, lũ con nít đông đúc kéo theo sau...<br />
<br />
- Ba ơi!...- Thảo lao đến bên ba - Ba mua... - Cô bé định nói "ba mua lồng đèn cho tụi con hả ba" nhưng cô bé khựng lại vì rõ ràng chỉ có một cái lồng đèn kéo quân trên tay cu Tuấn, còn tay này ba cầm một hộp bánh, tay kia trống không.<br />
<br />
Cô bé òa khóc.<br />
<br />
Anh Bình chạy khắp phố để mua cho cô bé một cái lồng đèn giống cái anh đem về nhưng các quán đều đóng cửa. Giờ này ai còn bán lồng đèn nữa. Không làm sao dỗ cho con bé nín được. Anh bất lực nhìn khuôn mặt ướt nhòe của con gái:<br />
<br />
- Cái lồng đèn đó là của bà bạn hàng mua cho chứ ba đâu có biết. Nín đi, con. Mai ba sẽ mua cho con một ... con thích cái gì?<br />
<br />
Anh đẩy hộp bánh đến trước mặt Thảo, cô bé hất tung hộp bánh vô tường, khóc to hơn.<br />
<br />
Trong giấc ngủ, cô bé vẫn còn thổn thức.<br />
<br />
<span style="font-weight: bold;">Nguồn: truyenngan</span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br />
Mỗi chuyến đi anh Bình thường có quà về. Quà của bạn hàng đi xe của anh tặng cho chứ chẳng phải anh mua. Với anh, cho con tiền là gọn nhất! Áo quần, giày dép, cặp vở, tiền trường ... anh nhờ bà chị sắm sửa cho con đầy đủ. "Con của mình mất mẹ mà có thiếu thốn gì đâu!" - Trên đường trường xa mỗi khi nhớ con anh hay tự nhủ vậy.<br />
<br />
***<br />
<br />
Chị Bình mất đi để lại hai đứa con, đứa con gái 11 tuổi và đứa con trai 8 tuổi. Cả hai đều ngoan nên anh Bình cũng đỡ lo, nhưng dù sao cũng rất khó khăn. Anh là tài xế, có chuyến xe một hai ngày đã về, có chuyến năm ngày, có chuyến cả tuần ...<br />
[CENTER]<img src="https://lh6.googleusercontent.com/-SZF8F5nHIEY/VUgqYVEF6uI/AAAAAAAApis/foltgxd3jtM/w500-h313-no/1961-77361t_resize.jpg" border="0" alt="[Hình: 1961-77361t_resize.jpg]" />[/CENTER]<br />
<br />
Hai đứa nhỏ đi học thì thôi, về cứ đứng ngoài cửa đòi có ba mới chịu vô nhà. Mà anh thì không phải là đàn bà để lẩn quẩn ở nhà hoài được! Vả lại còn phải kiếm tiền. Nghề của anh bao nhiêu năm nay đã quen, đâu dễ gì thay đổi được. Suy đi tính lại, anh bàn với bà chị ban ngày cho anh gởi hai đứa cơm nước bên đó, tối bà chị cho đứa con trai lớn qua ngủ với hai đứa bên này coi giùm nhà cửa đêm hôm luôn thể.<br />
<br />
<br />
Trước kia đi học về luôn có hai bịch chè hay hai trái ổi má đi chợ mua để dành cho hai đứa. Má thường nhắc hai đứa tắm trước khi ngủ trưa cho mát. Chiều thức dậy thế nào cũng có hai trái bắp luộc hay hai chùm nhãn ... Tối đến, má coi bài vở của hai đứa và những tối không có ba, má thường kể chuyện cho nghe hoặc gợi chuyện cho hai đứa líu lo đến lúc ngủ, quên nhớ ba.<br />
<br />
Ở với cô thì khác, khác đến tủi thân. Cô chỉ quan tâm đến một việc là đến bữa thì ép hai đứa ăn thật nhiều. Phải ăn nhiều khi không thấy ngon miệng là một cực hình, hai đứa vừa ăn vừa rơm rớm nước mắt.<br />
<br />
- Cô bận quá. Ba cháu có gởi tiền đây, lấy mua cái gì cho em ăn vặt đi Thảo.<br />
<br />
Thảo dắt em Tuấn ra đầu ngõ ăn hàng. Bán cho con nít, chén chè dường như lưng hơn, củ khoai nhỏ hơn và gói xôi ít mè hơn...<br />
<br />
Ban đầu Thảo thấy tủi thân ghê gớm nhưng rồi dần dần cô bé tức giận. Cô bé lườm bà bán hàng, không thèm mua quà ở gánh đó nữa. Có chuyến ba đi mà quên gởi tiền ăn vặt lại nhà, con bà cô ngồi ăn hàng nhai nhỏn nhoẻn, bà cô vô tâm quên chú ý đến hai đứa. Thảo cắn môi dắt em đi ra xa:<br />
<br />
- Đừng thèm khóc, Tuấn. Bữa nào ba về tụi mình ăn tha hồ.<br />
<br />
Mỗi chuyến đi anh Bình thường có quà về. Quà của bạn hàng đi xe của anh tặng cho chứ chẳng phải anh mua. Với anh, cho con tiền là gọn nhất! Áo quần, giày dép, cặp vở, tiền trường ... anh nhờ bà chị sắm sửa cho con đầy đủ. "Con của mình mất mẹ mà có thiếu thốn gì đâu!" - Trên đường trường xa mỗi khi nhớ con anh hay tự nhủ vậy.<br />
<br />
sister-brother<br />
<br />
Anh không biết rằng bà cô thường đi chơi khuya rồi mới về ngủ, và hai đứa con của anh vừa học bài vừa nhấp nhỏm nhìn ra cửa đợi tiếng gõ. Sợ nhất là những đêm mưa, tiếng mưa gõ trên mái tôn nghe rùng mình làm sao.<br />
<br />
Sợ hoài rồi cũng quen. Cô bé Thảo thường thầm thì dỗ dành cu Tuấn:<br />
<br />
- Ngủ đi em! Có chị đây mà!<br />
<br />
Mỗi khi ba về, cô bé chạy thật nhanh từ nhà bà cô về nhà mình và quét tước dọn dẹp. Cô bé sai phái em Tuấn y như mẹ:<br />
<br />
- Tuấn nè! Lau bàn đi em!<br />
<br />
- Tuấn nè! Coi chừng té kia, dẹp cái đòn đi.<br />
<br />
- Tuấn nè! Lên hỏi ba tối nay có uống cà phê không?<br />
<br />
Và cô bé không quên chà đôi dép của ba thật sạch như má vẫn làm.<br />
<br />
Cuối năm học, hai đứa đợi ba về để khoe với ba tấm giấy khen tiên tiến. Má hay nói "Ba làm lụng cực khổ, hai con ráng học hành cho ba vui". Vậy là hai đứa háo hức đợi ba về.<br />
<br />
- Giỏi quá ta! - Ba liếc qua tấm bằng khen và đi tắm.<br />
<br />
Mặt hai đứa thuỗn ra, nước mắt dâng đầy. "Giỏi quá ta" - Chỉ thế thôi! Má không bao giờ như vậy. Má sẽ cầm hai tấm bằng khen lên đọc thật kỹ rồi má ôm hai đứa vào lòng: "Con của má ngoan quá!", má sẽ mua quà thưởng cho hai đứa và sẽ nấu một nồi chè thật nhiều, má sẽ luôn miệng lặp đi lập lại: "con của má ngoan quá!"...<br />
<br />
Cô bé rưng rưng nước mắt nhìn tấm bằng khen trên bàn, còn cu Tuấn thì òa khóc. Cô bé dỗ em:<br />
<br />
- Đừng khóc. Để chị thưởng cho em.<br />
<br />
- Chị biết gì mà thưởng! - Cậu bé khóc to hơn.<br />
<br />
- Sao lại không biết! - Cô bé tự ái buột miệng - Để chị mua thưởng cho Tuấn cái xe tăng nghen?<br />
<br />
- Thật không?<br />
<br />
- Thật mà!<br />
<br />
Cô bé nhịn một tuần không ăn hàng để mua cho em chiếc xe tăng và nắn nót viết lên tờ giấy dán bên hông xe hàng chữ: "Em của chị ngoan quá!"<br />
<br />
<br />
***<br />
<br />
Ba nhớ đến những dịp quan trọng như ngày giỗ mẹ, ngày Tết, ngày khai trường ... Nhưng những ngày khác như Quốc tế Thiếu nhi, ngày Mùng Năm tháng Năm thì bà không nhớ. Thảo biết chắc như vậy. Giờ thì cô bé hiểu ra rằng ba không phải là má! Và cô bé nghiễm nhiên thay má nhớ những ngày đó cho em. Thật ra bản thân cô bé cũng không chú ý đến lễ lạc nếu bọn trẻ trong xóm không bàn tán xôn xao:<br />
<br />
- Ê! Quốc tế Thiếu nhi cơ quan ba tao cho mỗi đứa một món quà to lắm.<br />
<br />
- Mùng Năm tháng Năm nhà tao nấu xôi chè với cơm rượu, nhà mày có nấu không?<br />
<br />
- Có! - Thảo trả lời và đi ra chợ mua một bịch chè lớn về san ra mấy cái chén nhỏ. Cậu bé Tuấn vừa ăn vừa khen ngon vừa hỏi:<br />
<br />
- Có nấu cơm rượu không chị Thao?<br />
<br />
Gần đến ngày Trung Thu, Thảo dắt em đi dọc theo các gian hàng bán lồng đèn. Cô bé nuốt nước miếng nhìn cái lồng đèn kéo quân treo trên cao rồi đưa mắt qua dãy lồng đèn con cá, con thỏ ... đủ kiểu, đủ màu lấp lánh.<br />
<br />
- Mình mua cái lồng đèn con thỏ kia nghe Tuấn?<br />
<br />
- Ứ! Em thích lồng đèn chiếc thuyền kia!<br />
<br />
- Con thỏ đẹp hơn... - Cô bé bối rối nhìn giá tiền ghi ở đuôi thuyền.<br />
<br />
- Ứ... em ứ thích chiếc thuyền.<br />
<br />
Cô bé tần ngần khá lâu. Nếu mua con thỏ thì được hai cái, còn mua chiếc thuyền thì chỉ được một thôi.<br />
Như để trêu ngươi, người bán hàng lấy thêm bốn cái lồng đèn chiếc thuyền treo lên cao, những lá cờ phấp phới bay.<br />
<br />
- Ừ! Thì mua chiếc thuyền ... - Thảo nói thật nhanh và cảm thấy tiếc ghê gớm.<br />
<br />
Đúng rằm mà ba vẫn chưa về. Chiều, hai chị em về nhà sớm. Trong khi Tuấn tíu tít gắn đèn cầy vào chiếc thuyền thì Thảo quét nhà, lau bàn ghế. Nếu có má thì thế nào cũng có bánh nướng, bánh dẻo và má coi nhà cho hai đứa đi chơi. Còn bây giờ thì ... Thảo liếc mắt nhìn ra nhà sau, lấy giọng cứng cỏi:<br />
<br />
- Tuấn đi rước đèn với mấy đứa, để chị coi nhà cho.<br />
<br />
Thảo mong Tuấn nói "em ở nhà với chị" nhưng nhìn bộ dạng hớn hở của Tuấn, cô bé hiểu rằng lúc này nó không nghĩ tới ai khác đâu. Tuấn cũng giống ba thôi! Ơ... mà không phải vậy, Tuấn còn nhỏ quá mà ... Mắt cô bé cay cay.<br />
<br />
<br />
Tuấn xách lồng đèn chạy đi rồi, Thảo khát nước quá mà không dám xuống nhà sau uống nước. Cô bé ngồi thu lu trước cửa, chưa bao giờ cô bé mong ông anh họ như lúc này. Trăng vằng vặc trên trời, lũ con nít quanh xóm kéo nhau chạy qua xóm khác, người lớn cũng rủ nhau đi chơi. Sự yên lặng đáng sợ làm sao.<br />
<br />
Cô bé gục cằm lên gối, nước mắt chảy ra.<br />
<br />
- Chị Thảo ơi! - Tiếng la của cu Tuấn lanh lảnh vang lên ở đầu xóm.<br />
<br />
Đứa nào ăn hiếp nó rồi! Thảo đứng dậy lính quýnh xỏ dép.<br />
<br />
- Chị Thảo ơi! Ba về! Ba mua lồng đèn đẹp lắm ...<br />
<br />
Không cần dép! Cô bé chạy vụt ra đường.<br />
<br />
Cu Tuấn đi đầu, tay phải kiêu hãnh đưa cái lồng đèn kéo quân, tay kia cầm cái lồng đèn chiếc thuyền, ba đi bên cạnh, lũ con nít đông đúc kéo theo sau...<br />
<br />
- Ba ơi!...- Thảo lao đến bên ba - Ba mua... - Cô bé định nói "ba mua lồng đèn cho tụi con hả ba" nhưng cô bé khựng lại vì rõ ràng chỉ có một cái lồng đèn kéo quân trên tay cu Tuấn, còn tay này ba cầm một hộp bánh, tay kia trống không.<br />
<br />
Cô bé òa khóc.<br />
<br />
Anh Bình chạy khắp phố để mua cho cô bé một cái lồng đèn giống cái anh đem về nhưng các quán đều đóng cửa. Giờ này ai còn bán lồng đèn nữa. Không làm sao dỗ cho con bé nín được. Anh bất lực nhìn khuôn mặt ướt nhòe của con gái:<br />
<br />
- Cái lồng đèn đó là của bà bạn hàng mua cho chứ ba đâu có biết. Nín đi, con. Mai ba sẽ mua cho con một ... con thích cái gì?<br />
<br />
Anh đẩy hộp bánh đến trước mặt Thảo, cô bé hất tung hộp bánh vô tường, khóc to hơn.<br />
<br />
Trong giấc ngủ, cô bé vẫn còn thổn thức.<br />
<br />
<span style="font-weight: bold;">Nguồn: truyenngan</span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Nụ cười của mẹ]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4114</link>
			<pubDate>Mon, 20 Apr 2015 09:47:22 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4114</guid>
			<description><![CDATA[<br />
ôi trùm chăn kín mít đầu và òa khóc. Những lời mẹ nói lúc ăn cơm tối lại ùa về: “Tao nuôi mày, chăm mày như thế mà mày chỉ mang được tí điểm về cho tao thế này à?”, “Cái loại như mày thì sau này làm được việc gì cho đời?”<br />
<br />
***<br />
[CENTER]<img src="https://fbcdn-sphotos-f-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xpf1/v/t1.0-9/1621914_10200697520800019_1523143593_n.jpg?oh=89c254774bd71ab578d73636a4f26ae6&amp;oe=55A9908B&amp;__gda__=1440918614_c09218a28b0e456c14cecd63f39cfc55" border="0" alt="[Hình: 1621914_10200697520800019_1523143593_n.j...63f39cfc55]" />[/CENTER]<br />
<br />
Mẹ tôi lúc nào cũng nặng lời. Mẹ khó và kĩ tính quá. Ngay đến cả việc làm… rơi một giọt nước ra nhà cũng bị mắng um lên, huống chi lần này tôi bị điểm kém, mẹ mắng om sòm long trời lở đất. Đã hàng trăm, hàng nghìn lần tôi ao ước có được một người mẹ giống như của đứa nọ thằng kia. Mẹ chúng nó hiền và tâm lí hơn mẹ tôi ngàn lần. “Ôi bụt ơi, con muốn điều ước của con trở thành sự thật!!”<br />
<br />
chán thế<br />
<br />
***<br />
<br />
Reng…  reng…<br />
<br />
Tiếng chuông đinh tai phát ra từ chiếc đồng hồ đầu giường phá vỡ giấc ngủ của tôi. Tôi mở mắt và ngay lập tức nheo lại bởi ánh nắng ban mai. Tôi lò dò xuống phòng ăn, cắn răng chuẩn bị "bài ca muôn thưở" của mẹ.<br />
<br />
Nhưng không, căn nhà im ắng quá. Và ngạc nhiên chưa kìa! Mẹ tôi vừa hát vừa bày biện bao nhiêu món ăn ngon trên bàn. Thấy tôi, mẹ mỉm cười âu yếm:<br />
<br />
- Con gái dậy rồi à? Mau vào đây ăn sáng nào.<br />
<br />
- Mẹ… mẹ…<br />
<br />
- Sao vậy con gái?<br />
<br />
- Chuyện điểm kiểm tra…<br />
<br />
- Ôi - mẹ phẩy tay, quan trọng gì đâu. Con làm bao nhiêu điểm cũng được.<br />
<br />
 Trời đất! Mẹ tôi lại dịu dàng và tâm lí như mẹ của đứa nọ thằng kia vậy ư? Tôi nghĩ mình đang nằm mơ và chuẩn bị xỉu vì sốc!<br />
<br />
- Kìa! Còn đứng đấy làm gì! Mau vào ăn đi.<br />
<br />
Những ngày tiếp theo tôi sống như một công chúa theo đúng nghĩa đen. Lúc nghỉ ở nhà, tôi không bị quát tháo hay cằn nhằn gì nữa. Thay vào đó mẹ cho tôi mở mạng chơi máy tính thường xuyên, cho tôi xem ti vi đến khuya và thỉnh thoảng còn làm đồ ăn nhẹ cho tôi. Cảm giác sung sướng, hưởng thụ từ người mẹ “mới” đang dần dần che lấp mất hình ảnh của mẹ ngày xưa, một người khó và kĩ tính...<br />
<br />
- Con này!<br />
<br />
- Dạ?<br />
<br />
- Mẹ có một món quà đặc biệt muốn dành cho con.<br />
<br />
- Quà gì ạ?<br />
<br />
Hai mắt tôi sáng bừng lên, tôi rất thích được nhận quà mà. Tôi háo hức đến độ mẹ cũng tỏ vẻ mặt ngạc nhiên. Mẹ mỉm cười đầy ẩn ý rồi từ từ mở hộp quà ra.<br />
<br />
Tôi suýt nữa ngất xỉu khi nhìn thấy hai chiếc cúc xếp cạnh nhau như con ngươi của đôi mắt và khuôn mặt đính hai chiếc cúc y hệt.<br />
<br />
- Con hãy đính hai chiếc cúc này vào mắt đi! Chúng rất hợp với con.<br />
<br />
- Mẹ… chuyện này là thế nào? Không, tôi không đính!<br />
<br />
- Đính vào mắt đi!<br />
<br />
Mụ quái vật, người mà tôi tưởng là mẹ tôi đang rít lên đầy giận giữ. Mụ ta từ từ tiến về phía tôi, không cần phải vội vàng. Tôi hiểu, vì mụ ta đã thâu tóm được hết ngôi nhà này rồi.<br />
<br />
Tôi vùng vẫy và cố thoát ra. Cái cầu thang hai mấy bậc ở nhà tôi giờ như dài bất tận. Tôi càng chạy, càng kiệt sức, mụ quái vật lại càng tỏ rõ sự sung sướng. Tôi chợt nhận ra rằng sao mà tình huống của mình giống bộ phim hoạt hình Coraline tôi xem lúc nãy. Bộ phim xoay quanh chuyến phiêu lưu của cô bé can đảm Coraline khi bước qua một cánh cửa bí mật trong ngôi nhà mới của mình và khám phá ra một thế giới khác, tồn tại song song với thế giới hiện tại của cô. Điều khác biệt duy nhất là đôi mắt của họ được thay bằng cúc áo.<br />
<br />
Ban đầu, cô bé chỉ thấy thế giới này giống y hệt với thế giới của cô, thậm chí có phần còn tốt đẹp và hạnh phúc hơn. Nhưng rồi nguy hiểm ập đến, bố mẹ trong thế giới ảo (thực ra là phù thủy) muốn giữ Coraline ở đây mãi mãi.<br />
<br />
coraline<br />
<br />
Bỗng dưng tôi nhớ cái tiếng la mắng, quát tháo quen thuộc quá. Tôi thấy nhớ cả khuôn mặt lúc giận giữ cũng như lúc kìm nén nước mắt khi đánh tôi của mẹ. Tôi nhớ lắm những lúc mẹ lo lắng lúc tôi bị ốm, rồi sự chăm sóc tận tình, chu đáo của mẹ dành cho tôi. Mẹ có đánh, có mắng cũng chỉ vì lo lắng cho tương lai của chính tôi. Thế mà lúc trước tôi lại quên điều ấy.<br />
<br />
Rõ ràng tôi đã thấy nghi ngờ khi mẹ tôi lại thay đổi đột ngột như thế, rõ ràng tôi đã từng hỏi liệu đó có phải là mẹ thực của tôi không. Tôi là một đứa con tồi tệ.<br />
<br />
Lúc này tôi không còn đủ thời gian để nghĩ mông lung nữa vì con quái vật đang tiến đến gần tôi và nhe bộ răng kinh dị, rất gần, rất gần…<br />
<br />
- Không!!!<br />
<br />
Tôi bật dậy, sau lưng mồ hôi ướt sũng. Thì ra là mơ, làm tôi hết cả hồn.<br />
<br />
Nhưng sao nhà tôi hôm nay im ắng quá vậy? Tôi lò dò bước xuống tầng và chết sững: mẹ tôi đang bày biện bao nhiêu món ăn ngon trên bàn.<br />
<br />
- Mẹ… sao…<br />
<br />
- Làm sao?<br />
<br />
- Sao hôm nay mẹ nấu nhiều món thế?  - tôi nghi ngờ.<br />
<br />
- Lát nữa bác hai lên chơi. Mày chỉ ăn rồi ngủ thôi, có biết cái gì đâu. Con nhà người ta thì dậy sớm để giúp đỡ mẹ, còn con nhà này thì ngủ trắng mắt ra, chả làm được cái gì…<br />
<br />
Mẹ đang nói thì sững lại, vì tôi đã nhào tới ôm mẹ. Đích thị đây là mẹ của tôi rồi, một người khó và kĩ tính nhưng rất mực thương con.<br />
<br />
- Ơ cái con bé này, làm sao thế?<br />
<br />
Chẳng cần nhìn tôi cũng biết trên môi mẹ đang nở một nụ cười.<br />
<br />
<span style="font-weight: bold;">Nguồn: truyenngan</span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br />
ôi trùm chăn kín mít đầu và òa khóc. Những lời mẹ nói lúc ăn cơm tối lại ùa về: “Tao nuôi mày, chăm mày như thế mà mày chỉ mang được tí điểm về cho tao thế này à?”, “Cái loại như mày thì sau này làm được việc gì cho đời?”<br />
<br />
***<br />
[CENTER]<img src="https://fbcdn-sphotos-f-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xpf1/v/t1.0-9/1621914_10200697520800019_1523143593_n.jpg?oh=89c254774bd71ab578d73636a4f26ae6&amp;oe=55A9908B&amp;__gda__=1440918614_c09218a28b0e456c14cecd63f39cfc55" border="0" alt="[Hình: 1621914_10200697520800019_1523143593_n.j...63f39cfc55]" />[/CENTER]<br />
<br />
Mẹ tôi lúc nào cũng nặng lời. Mẹ khó và kĩ tính quá. Ngay đến cả việc làm… rơi một giọt nước ra nhà cũng bị mắng um lên, huống chi lần này tôi bị điểm kém, mẹ mắng om sòm long trời lở đất. Đã hàng trăm, hàng nghìn lần tôi ao ước có được một người mẹ giống như của đứa nọ thằng kia. Mẹ chúng nó hiền và tâm lí hơn mẹ tôi ngàn lần. “Ôi bụt ơi, con muốn điều ước của con trở thành sự thật!!”<br />
<br />
chán thế<br />
<br />
***<br />
<br />
Reng…  reng…<br />
<br />
Tiếng chuông đinh tai phát ra từ chiếc đồng hồ đầu giường phá vỡ giấc ngủ của tôi. Tôi mở mắt và ngay lập tức nheo lại bởi ánh nắng ban mai. Tôi lò dò xuống phòng ăn, cắn răng chuẩn bị "bài ca muôn thưở" của mẹ.<br />
<br />
Nhưng không, căn nhà im ắng quá. Và ngạc nhiên chưa kìa! Mẹ tôi vừa hát vừa bày biện bao nhiêu món ăn ngon trên bàn. Thấy tôi, mẹ mỉm cười âu yếm:<br />
<br />
- Con gái dậy rồi à? Mau vào đây ăn sáng nào.<br />
<br />
- Mẹ… mẹ…<br />
<br />
- Sao vậy con gái?<br />
<br />
- Chuyện điểm kiểm tra…<br />
<br />
- Ôi - mẹ phẩy tay, quan trọng gì đâu. Con làm bao nhiêu điểm cũng được.<br />
<br />
 Trời đất! Mẹ tôi lại dịu dàng và tâm lí như mẹ của đứa nọ thằng kia vậy ư? Tôi nghĩ mình đang nằm mơ và chuẩn bị xỉu vì sốc!<br />
<br />
- Kìa! Còn đứng đấy làm gì! Mau vào ăn đi.<br />
<br />
Những ngày tiếp theo tôi sống như một công chúa theo đúng nghĩa đen. Lúc nghỉ ở nhà, tôi không bị quát tháo hay cằn nhằn gì nữa. Thay vào đó mẹ cho tôi mở mạng chơi máy tính thường xuyên, cho tôi xem ti vi đến khuya và thỉnh thoảng còn làm đồ ăn nhẹ cho tôi. Cảm giác sung sướng, hưởng thụ từ người mẹ “mới” đang dần dần che lấp mất hình ảnh của mẹ ngày xưa, một người khó và kĩ tính...<br />
<br />
- Con này!<br />
<br />
- Dạ?<br />
<br />
- Mẹ có một món quà đặc biệt muốn dành cho con.<br />
<br />
- Quà gì ạ?<br />
<br />
Hai mắt tôi sáng bừng lên, tôi rất thích được nhận quà mà. Tôi háo hức đến độ mẹ cũng tỏ vẻ mặt ngạc nhiên. Mẹ mỉm cười đầy ẩn ý rồi từ từ mở hộp quà ra.<br />
<br />
Tôi suýt nữa ngất xỉu khi nhìn thấy hai chiếc cúc xếp cạnh nhau như con ngươi của đôi mắt và khuôn mặt đính hai chiếc cúc y hệt.<br />
<br />
- Con hãy đính hai chiếc cúc này vào mắt đi! Chúng rất hợp với con.<br />
<br />
- Mẹ… chuyện này là thế nào? Không, tôi không đính!<br />
<br />
- Đính vào mắt đi!<br />
<br />
Mụ quái vật, người mà tôi tưởng là mẹ tôi đang rít lên đầy giận giữ. Mụ ta từ từ tiến về phía tôi, không cần phải vội vàng. Tôi hiểu, vì mụ ta đã thâu tóm được hết ngôi nhà này rồi.<br />
<br />
Tôi vùng vẫy và cố thoát ra. Cái cầu thang hai mấy bậc ở nhà tôi giờ như dài bất tận. Tôi càng chạy, càng kiệt sức, mụ quái vật lại càng tỏ rõ sự sung sướng. Tôi chợt nhận ra rằng sao mà tình huống của mình giống bộ phim hoạt hình Coraline tôi xem lúc nãy. Bộ phim xoay quanh chuyến phiêu lưu của cô bé can đảm Coraline khi bước qua một cánh cửa bí mật trong ngôi nhà mới của mình và khám phá ra một thế giới khác, tồn tại song song với thế giới hiện tại của cô. Điều khác biệt duy nhất là đôi mắt của họ được thay bằng cúc áo.<br />
<br />
Ban đầu, cô bé chỉ thấy thế giới này giống y hệt với thế giới của cô, thậm chí có phần còn tốt đẹp và hạnh phúc hơn. Nhưng rồi nguy hiểm ập đến, bố mẹ trong thế giới ảo (thực ra là phù thủy) muốn giữ Coraline ở đây mãi mãi.<br />
<br />
coraline<br />
<br />
Bỗng dưng tôi nhớ cái tiếng la mắng, quát tháo quen thuộc quá. Tôi thấy nhớ cả khuôn mặt lúc giận giữ cũng như lúc kìm nén nước mắt khi đánh tôi của mẹ. Tôi nhớ lắm những lúc mẹ lo lắng lúc tôi bị ốm, rồi sự chăm sóc tận tình, chu đáo của mẹ dành cho tôi. Mẹ có đánh, có mắng cũng chỉ vì lo lắng cho tương lai của chính tôi. Thế mà lúc trước tôi lại quên điều ấy.<br />
<br />
Rõ ràng tôi đã thấy nghi ngờ khi mẹ tôi lại thay đổi đột ngột như thế, rõ ràng tôi đã từng hỏi liệu đó có phải là mẹ thực của tôi không. Tôi là một đứa con tồi tệ.<br />
<br />
Lúc này tôi không còn đủ thời gian để nghĩ mông lung nữa vì con quái vật đang tiến đến gần tôi và nhe bộ răng kinh dị, rất gần, rất gần…<br />
<br />
- Không!!!<br />
<br />
Tôi bật dậy, sau lưng mồ hôi ướt sũng. Thì ra là mơ, làm tôi hết cả hồn.<br />
<br />
Nhưng sao nhà tôi hôm nay im ắng quá vậy? Tôi lò dò bước xuống tầng và chết sững: mẹ tôi đang bày biện bao nhiêu món ăn ngon trên bàn.<br />
<br />
- Mẹ… sao…<br />
<br />
- Làm sao?<br />
<br />
- Sao hôm nay mẹ nấu nhiều món thế?  - tôi nghi ngờ.<br />
<br />
- Lát nữa bác hai lên chơi. Mày chỉ ăn rồi ngủ thôi, có biết cái gì đâu. Con nhà người ta thì dậy sớm để giúp đỡ mẹ, còn con nhà này thì ngủ trắng mắt ra, chả làm được cái gì…<br />
<br />
Mẹ đang nói thì sững lại, vì tôi đã nhào tới ôm mẹ. Đích thị đây là mẹ của tôi rồi, một người khó và kĩ tính nhưng rất mực thương con.<br />
<br />
- Ơ cái con bé này, làm sao thế?<br />
<br />
Chẳng cần nhìn tôi cũng biết trên môi mẹ đang nở một nụ cười.<br />
<br />
<span style="font-weight: bold;">Nguồn: truyenngan</span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Đời còn nhiều nắng gió con à!]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4111</link>
			<pubDate>Tue, 14 Apr 2015 09:31:06 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4111</guid>
			<description><![CDATA[<br />
Đời còn nhiều nắng gió con à!<br />
<br />
Mất một đồng cũng là mất công mất sức. Nhưng tiền bạc kiếm lại được con à. Bố mẹ cũng buồn, nhưng may con không sao là bố mẹ yên tâm rồi. Con đừng vì xót tiền mà lo nghĩ. Cứ tập trung vào việc học con ạ.<br />
<br />
***<br />
<br />
[CENTER]<img src="https://fbcdn-sphotos-a-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xta1/v/t1.0-9/11148590_10202863967479832_7322463765458061789_n.jpg?oh=f6c11f66fac643b351ec610bb860632f&amp;oe=559FEAA7&amp;__gda__=1436022762_6bcc7f608f1af21c3b7d199ed1d67965" border="0" alt="[Hình: 11148590_10202863967479832_7322463765458...9ed1d67965]" />[/CENTER]<br />
<br />
Con gái yêu của bố mẹ,<br />
<br />
Mẹ vô tình đọc được những dòng thư của con viết cho bố mẹ trong quyển vở của con, lá thư viết ngày 3 tháng 4, một ngày sau vụ cướp. Mẹ biết con buồn, mất hết giấy tờ và tiền bạc như thế có ai là không buồn hở con? Nhưng buồn thì có được gì đâu, khi mọi chuyện đều là chuyện đã rồi. Mẹ hiểu con thấy áy náy với bố mẹ. Gia đình ta còn nghèo, còn nợ nần, cho con đi học Đại học xa nhà đã là một nỗ lực lớn lao của bố mẹ. Mất một đồng cũng là mất công mất sức. Nhưng tiền bạc kiếm lại được con à. Bố mẹ cũng buồn, nhưng may con không sao là bố mẹ yên tâm rồi. Con đừng vì xót tiền mà lo nghĩ. Cứ tập trung vào việc học con ạ.<br />
<br />
Những điều này mẹ đã nói với con lúc con gọi điện về nhà báo tin rồi. Con hình như đã khóc. Con là đứa mau nước mắt. Hồi lớp hai con mất cây bút mực, đi học về cũng khóc cả buổi, nói mãi mới nín. Mẹ hỏi con ăn cơm chưa, con bảo con không muốn ăn. Phải ăn mà học chứ con. Không ăn cũng đâu có tìm lại được những gì đã mất. Chuyện đã qua thì cho qua, phải sống và học cho tốt mà kiếm lại số tiền đã mất con ạ. Con nói, con mất tiền, thì tốn tiền bố mẹ thôi chứ con tiền đâu mà tốn. Mẹ biết, nói câu ấy, nghĩa là con gái mẹ thật sự trưởng thành, thật sự sống có trách nhiệm rồi.<br />
<br />
Lúc còn nhỏ, con không biết suy nghĩ tiền ở đâu ra. Bạn con có cây bút bi viết ra mực có mùi thơm, con cũng bắt mẹ dẫn đi mua bằng được. Lớn lên con đã biết đắn đo khi tiêu tiền. Con không bao giờ ăn vặt mà để dành tiền để mua sách vở. Mẹ mừng vì điều đó, mẹ mừng vì con của mẹ biết giá trị của đồng tiền và tiêu tiền đúng cách.<br />
<br />
Mẹ biết con yêu gia đình nhiều. Con lớn khôn biết thương cha mẹ nhọc nhằn vất vả. Năm lớp tám, con viết bài văn về mẹ, cô giáo con khóc giữa lớp, mẹ nghe bạn con kể, về nhà lấy vở con để đọc. Bố và mẹ đều rơi nước mắt. Con biết suy nghĩ hơn những bạn khác cùng tuổi, bởi vì con biết trân trọng những gì mà gia đình cho con. Ngay từ nhỏ con đã có ước mơ bay cao bay xa, làm một người tài giỏi rạng danh quê hương và gia đình. Nhưng con đã đắn đo khi chọn định hướng chuyên ngành ở trường Đại học. Con bảo với bố mẹ, con muốn sau này được làm gần nhà. Nhưng học chuyên ngành đó sẽ mất nhiều tiền, ngược lại học chuyên ngành kia con sẽ được miễn toàn bộ chi phí và có việc làm sau khi ra trường, nhưng con buộc phải làm xa nhà. Con hỏi ý kiến bố mẹ. Con ạ, ước mơ là của con, học cái gì tùy con quyết định, miễn sao con có hứng thú học hành là được rồi. Dù con ở gần hay xa thì bố mẹ vẫn luôn dõi theo con, ở phía sau để ủng hộ con, con biết mà.<br />
<br />
Con gái yêu, con biết bố mẹ vẫn luôn tự hào về con mà. Nhà chỉ có hai chị em gái, các con đều chăm chỉ học tập để không phụ lòng bố mẹ. Để người ta khen bố mẹ khéo dạy con. Để con nói, một đứa con gái hơn nhiều thằng con trai. Mười hai năm học con đều đứng đầu lớp, đứng đầu trường, không chỉ là niềm tự hào của bố mẹ mà con còn là niềm tin của thầy cô, làng xóm. Mẹ biết con nỗ lực rất nhiều để không thua kém bất kỳ ai. Lên Đại học, con vẫn giữ được vị trí nhất lớp ở một trường nổi tiếng học khó như Bách khoa. Bố mẹ hãnh diện về con lắm.<br />
<br />
Con gái mẹ lớn rồi, đi học xa nhà, bố mẹ ở nhà nhiều nỗi lo. Không chỉ là nỗi lo về tiền bạc, mà còn lo con có xoay xở sống tốt được không giữa xứ người? Con từ nhỏ đã ốm yếu, liệu khí hậu ngoài đó có ảnh hưởng đến sức khỏe của con không? Con ở nhà còn nhút nhát, ra đó rồi có hòa đồng được với mọi người không? Ở nhà có bố mẹ, rời khỏi vòng tay bố mẹ rồi con sống tự lập có ổn không? Mẹ nhiều nỗi không yên. Bố đưa con ra nhập học, lúc tiễn bố ra bến xe về con rơi nước mắt, con ý thức được từ giây phút ấy con sẽ phải bắt đầu cuộc sống của một cô sinh viên xa nhà. Những ngày đầu con thường xuyên gọi điện về nhà và khóc vì nhớ nhà. Mạnh mẽ lên nào con gái yêu của mẹ. Mọi thứ đều sẽ quen hết, phải không?<br />
<br />
Hôm trước con bị cướp trên đường đi thi. Buổi trưa hôm đó con nhắn tin cho bố, bảo con muốn về nhà. Bố chưa kịp trả lời con thì buổi tối nhận được tin con bị cướp. Mất hết giấy tờ, tiền và điện thoại mà bố mẹ mới cho con tiền để mua. Con buồn vì thương cho bố mẹ phải làm việc quần quật mà tiền lại vào tay người dưng chỉ vì con không cẩn thận. Bố mẹ hiểu.Nhưng trong lá thư mẹ đọc được trong vở con, con viết con mất niềm tin và hi vọng vào cuộc đời. Con nói cuộc đời này quá phũ, và con không còn trông đợi gì vào người khác nữa. Sao dễ dàng buông tay thế hở con? Con mới 19 tuổi, cuộc đời còn dài, còn nhiều vấp váp phải trải qua. Hai ba triệu con vừa mất có đáng gì với những mất mát của bao nhiêu người, thế mà rồi họ vẫn sống tốt đấy thôi? Bố mẹ cũng phải đi qua bao nhiêu lần mất mát mới có ngày hôm nay. Con đừng vì tiếc tiền mà lo nghĩ rồi lại bỏ bê học hành. Tiền bạc không đáng để con đánh đổi bằng niềm tin vào cuộc sống. Cuộc đời con rồi sẽ đi qua nhiều ngày nắng, nhiều ngày gió, rồi con sẽ nhận ra còn vô vàn điều quan trọng hơn thế nữa. Bây giờ con nên tập trung vào học cho tốt. Và suy nghĩ tích cực hơn con ạ. Cuộc sống còn bao điều tốt đẹp đang chờ con phía trước. Nếu con học tốt, học bổng mà con đạt được chẳng phải còn nhiều hơn số tiền con mất sao? Không chỉ thế, thành tích cao sẽ có lợi cho con về sau nữa. Rồi còn suất học bổng du học Liên bang Nga con đang chờ kết quả. Con thấy không, vẫn còn bao điều tươi sáng cuộc đời dành cho con.<br />
<br />
Trong thư con còn nói con thèm một bữa xôi mẹ nấu. Bất cứ khi nào con trở về, thì bữa cơm nhà vẫn luôn sẵn sàng chờ con. Gia đình luôn ở phía sau con với ấm áp, yêu thương và no đủ.<br />
<br />
Bố mẹ vẫn đặt rất nhiều niềm tin vào con.<br />
<br />
Kỳ thi giữa kỳ đang diễn ra. Ôn tập và thi tốt con nhé.<br />
<br />
Bố mẹ yêu con nhiều,<br />
<br />
Bố mẹ của con.<br />
<span style="font-weight: bold;"><br />
Nguồn: truyenngan</span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br />
Đời còn nhiều nắng gió con à!<br />
<br />
Mất một đồng cũng là mất công mất sức. Nhưng tiền bạc kiếm lại được con à. Bố mẹ cũng buồn, nhưng may con không sao là bố mẹ yên tâm rồi. Con đừng vì xót tiền mà lo nghĩ. Cứ tập trung vào việc học con ạ.<br />
<br />
***<br />
<br />
[CENTER]<img src="https://fbcdn-sphotos-a-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xta1/v/t1.0-9/11148590_10202863967479832_7322463765458061789_n.jpg?oh=f6c11f66fac643b351ec610bb860632f&amp;oe=559FEAA7&amp;__gda__=1436022762_6bcc7f608f1af21c3b7d199ed1d67965" border="0" alt="[Hình: 11148590_10202863967479832_7322463765458...9ed1d67965]" />[/CENTER]<br />
<br />
Con gái yêu của bố mẹ,<br />
<br />
Mẹ vô tình đọc được những dòng thư của con viết cho bố mẹ trong quyển vở của con, lá thư viết ngày 3 tháng 4, một ngày sau vụ cướp. Mẹ biết con buồn, mất hết giấy tờ và tiền bạc như thế có ai là không buồn hở con? Nhưng buồn thì có được gì đâu, khi mọi chuyện đều là chuyện đã rồi. Mẹ hiểu con thấy áy náy với bố mẹ. Gia đình ta còn nghèo, còn nợ nần, cho con đi học Đại học xa nhà đã là một nỗ lực lớn lao của bố mẹ. Mất một đồng cũng là mất công mất sức. Nhưng tiền bạc kiếm lại được con à. Bố mẹ cũng buồn, nhưng may con không sao là bố mẹ yên tâm rồi. Con đừng vì xót tiền mà lo nghĩ. Cứ tập trung vào việc học con ạ.<br />
<br />
Những điều này mẹ đã nói với con lúc con gọi điện về nhà báo tin rồi. Con hình như đã khóc. Con là đứa mau nước mắt. Hồi lớp hai con mất cây bút mực, đi học về cũng khóc cả buổi, nói mãi mới nín. Mẹ hỏi con ăn cơm chưa, con bảo con không muốn ăn. Phải ăn mà học chứ con. Không ăn cũng đâu có tìm lại được những gì đã mất. Chuyện đã qua thì cho qua, phải sống và học cho tốt mà kiếm lại số tiền đã mất con ạ. Con nói, con mất tiền, thì tốn tiền bố mẹ thôi chứ con tiền đâu mà tốn. Mẹ biết, nói câu ấy, nghĩa là con gái mẹ thật sự trưởng thành, thật sự sống có trách nhiệm rồi.<br />
<br />
Lúc còn nhỏ, con không biết suy nghĩ tiền ở đâu ra. Bạn con có cây bút bi viết ra mực có mùi thơm, con cũng bắt mẹ dẫn đi mua bằng được. Lớn lên con đã biết đắn đo khi tiêu tiền. Con không bao giờ ăn vặt mà để dành tiền để mua sách vở. Mẹ mừng vì điều đó, mẹ mừng vì con của mẹ biết giá trị của đồng tiền và tiêu tiền đúng cách.<br />
<br />
Mẹ biết con yêu gia đình nhiều. Con lớn khôn biết thương cha mẹ nhọc nhằn vất vả. Năm lớp tám, con viết bài văn về mẹ, cô giáo con khóc giữa lớp, mẹ nghe bạn con kể, về nhà lấy vở con để đọc. Bố và mẹ đều rơi nước mắt. Con biết suy nghĩ hơn những bạn khác cùng tuổi, bởi vì con biết trân trọng những gì mà gia đình cho con. Ngay từ nhỏ con đã có ước mơ bay cao bay xa, làm một người tài giỏi rạng danh quê hương và gia đình. Nhưng con đã đắn đo khi chọn định hướng chuyên ngành ở trường Đại học. Con bảo với bố mẹ, con muốn sau này được làm gần nhà. Nhưng học chuyên ngành đó sẽ mất nhiều tiền, ngược lại học chuyên ngành kia con sẽ được miễn toàn bộ chi phí và có việc làm sau khi ra trường, nhưng con buộc phải làm xa nhà. Con hỏi ý kiến bố mẹ. Con ạ, ước mơ là của con, học cái gì tùy con quyết định, miễn sao con có hứng thú học hành là được rồi. Dù con ở gần hay xa thì bố mẹ vẫn luôn dõi theo con, ở phía sau để ủng hộ con, con biết mà.<br />
<br />
Con gái yêu, con biết bố mẹ vẫn luôn tự hào về con mà. Nhà chỉ có hai chị em gái, các con đều chăm chỉ học tập để không phụ lòng bố mẹ. Để người ta khen bố mẹ khéo dạy con. Để con nói, một đứa con gái hơn nhiều thằng con trai. Mười hai năm học con đều đứng đầu lớp, đứng đầu trường, không chỉ là niềm tự hào của bố mẹ mà con còn là niềm tin của thầy cô, làng xóm. Mẹ biết con nỗ lực rất nhiều để không thua kém bất kỳ ai. Lên Đại học, con vẫn giữ được vị trí nhất lớp ở một trường nổi tiếng học khó như Bách khoa. Bố mẹ hãnh diện về con lắm.<br />
<br />
Con gái mẹ lớn rồi, đi học xa nhà, bố mẹ ở nhà nhiều nỗi lo. Không chỉ là nỗi lo về tiền bạc, mà còn lo con có xoay xở sống tốt được không giữa xứ người? Con từ nhỏ đã ốm yếu, liệu khí hậu ngoài đó có ảnh hưởng đến sức khỏe của con không? Con ở nhà còn nhút nhát, ra đó rồi có hòa đồng được với mọi người không? Ở nhà có bố mẹ, rời khỏi vòng tay bố mẹ rồi con sống tự lập có ổn không? Mẹ nhiều nỗi không yên. Bố đưa con ra nhập học, lúc tiễn bố ra bến xe về con rơi nước mắt, con ý thức được từ giây phút ấy con sẽ phải bắt đầu cuộc sống của một cô sinh viên xa nhà. Những ngày đầu con thường xuyên gọi điện về nhà và khóc vì nhớ nhà. Mạnh mẽ lên nào con gái yêu của mẹ. Mọi thứ đều sẽ quen hết, phải không?<br />
<br />
Hôm trước con bị cướp trên đường đi thi. Buổi trưa hôm đó con nhắn tin cho bố, bảo con muốn về nhà. Bố chưa kịp trả lời con thì buổi tối nhận được tin con bị cướp. Mất hết giấy tờ, tiền và điện thoại mà bố mẹ mới cho con tiền để mua. Con buồn vì thương cho bố mẹ phải làm việc quần quật mà tiền lại vào tay người dưng chỉ vì con không cẩn thận. Bố mẹ hiểu.Nhưng trong lá thư mẹ đọc được trong vở con, con viết con mất niềm tin và hi vọng vào cuộc đời. Con nói cuộc đời này quá phũ, và con không còn trông đợi gì vào người khác nữa. Sao dễ dàng buông tay thế hở con? Con mới 19 tuổi, cuộc đời còn dài, còn nhiều vấp váp phải trải qua. Hai ba triệu con vừa mất có đáng gì với những mất mát của bao nhiêu người, thế mà rồi họ vẫn sống tốt đấy thôi? Bố mẹ cũng phải đi qua bao nhiêu lần mất mát mới có ngày hôm nay. Con đừng vì tiếc tiền mà lo nghĩ rồi lại bỏ bê học hành. Tiền bạc không đáng để con đánh đổi bằng niềm tin vào cuộc sống. Cuộc đời con rồi sẽ đi qua nhiều ngày nắng, nhiều ngày gió, rồi con sẽ nhận ra còn vô vàn điều quan trọng hơn thế nữa. Bây giờ con nên tập trung vào học cho tốt. Và suy nghĩ tích cực hơn con ạ. Cuộc sống còn bao điều tốt đẹp đang chờ con phía trước. Nếu con học tốt, học bổng mà con đạt được chẳng phải còn nhiều hơn số tiền con mất sao? Không chỉ thế, thành tích cao sẽ có lợi cho con về sau nữa. Rồi còn suất học bổng du học Liên bang Nga con đang chờ kết quả. Con thấy không, vẫn còn bao điều tươi sáng cuộc đời dành cho con.<br />
<br />
Trong thư con còn nói con thèm một bữa xôi mẹ nấu. Bất cứ khi nào con trở về, thì bữa cơm nhà vẫn luôn sẵn sàng chờ con. Gia đình luôn ở phía sau con với ấm áp, yêu thương và no đủ.<br />
<br />
Bố mẹ vẫn đặt rất nhiều niềm tin vào con.<br />
<br />
Kỳ thi giữa kỳ đang diễn ra. Ôn tập và thi tốt con nhé.<br />
<br />
Bố mẹ yêu con nhiều,<br />
<br />
Bố mẹ của con.<br />
<span style="font-weight: bold;"><br />
Nguồn: truyenngan</span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Nếu sớm mai là ngày tận thế]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4107</link>
			<pubDate>Wed, 08 Apr 2015 09:52:03 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4107</guid>
			<description><![CDATA[<br />
Thấy mọi người cứ đồn đại về Ngày tận thế, anh cũng chẳng bận tâm làm gì. Vì phương châm của anh vốn là: Hãy cứ sống như thể bạn chỉ còn một ngày để sống. Nhưng hôm nay, bất chợt em ngồi bên anh thổn thức. Em khẽ hỏi: "Nếu sớm mai là ngày tận thế, anh muốn làm gì bây giờ?<br />
Anh ngơ ngác vì bất ngờ. Em tựa nhẹ đầu vào vai anh. Và anh thậm chí không biết chính mình đã nói ra câu trả lời dịu dàng đến thế: "Ngồi đây, bên em!"<br />
<br />
Em véo mũi anh, ra vẻ giận dỗi nói ý tưởng của anh thật bình thường. Nhưng em cười, nụ cười nhẹ và sáng trong như mùa thu buổi sớm. Khoảnh khắc đó, anh biết, câu nói của mình là rất thật.<br />
[CENTER]<img src="https://fbcdn-sphotos-h-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xap1/v/t1.0-9/11082662_10202843719573647_2080697150235319688_n.jpg?oh=c95eac2f9505131e19ca0ef4c89c39d0&amp;oe=559B22D4&amp;__gda__=1437582209_0e869674cfc626f86ce97b9a94691fc6" border="0" alt="[Hình: 11082662_10202843719573647_2080697150235...9a94691fc6]" />[/CENTER]<br />
<br />
<br />
<br />
Anh muốn ngồi đây, nắm tay em, nghe em kể những câu chuyện thời thơ ấu. Nghe em kể về những cậu bạn em từng thích hồi tiểu học, về chàng trai cảm nắng em thuở cấp hai, về những rung động đầu đời của em và giờ là về tình cảm em dành trao anh.<br />
<br />
Anh muốn ngồi đây để hồi tưởng và ghi nhớ những kỉ niệm mình từng có với nhau. Cái nắm tay ngượng nghịu, chiếc hôn vụng về, cuộc hẹn đầu tiên, chuyến đi xa rộn tiếng cười. Nếu cuộc đời này còn có kiếp sau, hãy để anh mang theo tất cả những điều đó, để được yêu em thêm nhiều lần nữa, được không em?<br />
<br />
Anh muốn ngồi đây, để hôn lên đôi mắt của em trong những cơn gió đầu thu mát lạnh. Đặt vào đó biết bao tin yêu anh muốn nhắn gửi.<br />
<br />
Anh sẽ ngồi đây, để nghĩ về bố mẹ anh và tình yêu hai người dành cho nhau. Bố bảo với anh, cho tới bây giờ, mẹ vẫn là tình yêu lớn nhất đời của bố. Bố muốn dành cả quãng đời còn lại để thương yêu và đền đáp những quan tâm mẹ đã mang đến cho cuộc đời của bố.<br />
<br />
Anh sẽ nhớ khoảnh khắc bố mẹ anh nhìn nhau, khoảnh khắc họ mỉm cười hạnh phúc. Nếu cuộc sống này vội kết thúc ở đây, anh tin rằng bố mẹ anh cũng sẽ bằng lòng khi biết con trai của họ đã tìm thấy tình yêu lớn nhất đời mình và cố gắng ở bên cô ấy đến phút cuối cùng.<br />
<br />
Anh sẽ ngồi đây, chỉ em ánh sáng của mặt trời, chỉ em hướng đi của mây. Mây gió có thể bất định, nhưng anh sẽ mãi ở đây. Hôn lên tay em và giữ nó trong tay anh, thật chặt.<br />
<br />
Anh sẽ ngồi đây, để nghĩ về cuộc đời mình. Một chàng trai gần hai mươi tuổi với bao nhiêu ước mơ và hoài bão. Sự nghiệp chưa rạng rỡ nhưng anh tin mình sẽ thành công.<br />
<br />
Vì có một gia đình trọn vẹn, có em - cô gái yêu anh đến thế cơ mà. Em từng mỉm cười hạnh phúc khi bên anh, từng khóc lóc khi hai đứa cãi vã, từng giận hờn khi anh không quan tâm, nhưng cũng đầy lo lắng khi anh cảm ốm... Dù thế nào, anh vẫn luôn cảm nhận thấy nỗi nhớ và tình yêu mãnh liệt mà em dành cho anh.<br />
<br />
Có thể, sớm mai và nhiều ngày nữa, sẽ chẳng phải là ngày tận thế như người ta vẫn nói. Anh vẫn sẽ chẳng quan tâm đâu. Vì thế giới kia có đổi thay và biến chuyển, anh luôn muốn được ở đây, được yêu em, tiếp tục yêu em đến cuối cuộc đời. Được không em?<br />
<br />
<span style="font-weight: bold;">Nguồn: truyenngan</span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br />
Thấy mọi người cứ đồn đại về Ngày tận thế, anh cũng chẳng bận tâm làm gì. Vì phương châm của anh vốn là: Hãy cứ sống như thể bạn chỉ còn một ngày để sống. Nhưng hôm nay, bất chợt em ngồi bên anh thổn thức. Em khẽ hỏi: "Nếu sớm mai là ngày tận thế, anh muốn làm gì bây giờ?<br />
Anh ngơ ngác vì bất ngờ. Em tựa nhẹ đầu vào vai anh. Và anh thậm chí không biết chính mình đã nói ra câu trả lời dịu dàng đến thế: "Ngồi đây, bên em!"<br />
<br />
Em véo mũi anh, ra vẻ giận dỗi nói ý tưởng của anh thật bình thường. Nhưng em cười, nụ cười nhẹ và sáng trong như mùa thu buổi sớm. Khoảnh khắc đó, anh biết, câu nói của mình là rất thật.<br />
[CENTER]<img src="https://fbcdn-sphotos-h-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xap1/v/t1.0-9/11082662_10202843719573647_2080697150235319688_n.jpg?oh=c95eac2f9505131e19ca0ef4c89c39d0&amp;oe=559B22D4&amp;__gda__=1437582209_0e869674cfc626f86ce97b9a94691fc6" border="0" alt="[Hình: 11082662_10202843719573647_2080697150235...9a94691fc6]" />[/CENTER]<br />
<br />
<br />
<br />
Anh muốn ngồi đây, nắm tay em, nghe em kể những câu chuyện thời thơ ấu. Nghe em kể về những cậu bạn em từng thích hồi tiểu học, về chàng trai cảm nắng em thuở cấp hai, về những rung động đầu đời của em và giờ là về tình cảm em dành trao anh.<br />
<br />
Anh muốn ngồi đây để hồi tưởng và ghi nhớ những kỉ niệm mình từng có với nhau. Cái nắm tay ngượng nghịu, chiếc hôn vụng về, cuộc hẹn đầu tiên, chuyến đi xa rộn tiếng cười. Nếu cuộc đời này còn có kiếp sau, hãy để anh mang theo tất cả những điều đó, để được yêu em thêm nhiều lần nữa, được không em?<br />
<br />
Anh muốn ngồi đây, để hôn lên đôi mắt của em trong những cơn gió đầu thu mát lạnh. Đặt vào đó biết bao tin yêu anh muốn nhắn gửi.<br />
<br />
Anh sẽ ngồi đây, để nghĩ về bố mẹ anh và tình yêu hai người dành cho nhau. Bố bảo với anh, cho tới bây giờ, mẹ vẫn là tình yêu lớn nhất đời của bố. Bố muốn dành cả quãng đời còn lại để thương yêu và đền đáp những quan tâm mẹ đã mang đến cho cuộc đời của bố.<br />
<br />
Anh sẽ nhớ khoảnh khắc bố mẹ anh nhìn nhau, khoảnh khắc họ mỉm cười hạnh phúc. Nếu cuộc sống này vội kết thúc ở đây, anh tin rằng bố mẹ anh cũng sẽ bằng lòng khi biết con trai của họ đã tìm thấy tình yêu lớn nhất đời mình và cố gắng ở bên cô ấy đến phút cuối cùng.<br />
<br />
Anh sẽ ngồi đây, chỉ em ánh sáng của mặt trời, chỉ em hướng đi của mây. Mây gió có thể bất định, nhưng anh sẽ mãi ở đây. Hôn lên tay em và giữ nó trong tay anh, thật chặt.<br />
<br />
Anh sẽ ngồi đây, để nghĩ về cuộc đời mình. Một chàng trai gần hai mươi tuổi với bao nhiêu ước mơ và hoài bão. Sự nghiệp chưa rạng rỡ nhưng anh tin mình sẽ thành công.<br />
<br />
Vì có một gia đình trọn vẹn, có em - cô gái yêu anh đến thế cơ mà. Em từng mỉm cười hạnh phúc khi bên anh, từng khóc lóc khi hai đứa cãi vã, từng giận hờn khi anh không quan tâm, nhưng cũng đầy lo lắng khi anh cảm ốm... Dù thế nào, anh vẫn luôn cảm nhận thấy nỗi nhớ và tình yêu mãnh liệt mà em dành cho anh.<br />
<br />
Có thể, sớm mai và nhiều ngày nữa, sẽ chẳng phải là ngày tận thế như người ta vẫn nói. Anh vẫn sẽ chẳng quan tâm đâu. Vì thế giới kia có đổi thay và biến chuyển, anh luôn muốn được ở đây, được yêu em, tiếp tục yêu em đến cuối cuộc đời. Được không em?<br />
<br />
<span style="font-weight: bold;">Nguồn: truyenngan</span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Ngày nghỉ của đàn ông]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4105</link>
			<pubDate>Sat, 04 Apr 2015 10:05:26 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4105</guid>
			<description><![CDATA[<br />
Ngày nghỉ là ngày để nghỉ. Ngày nghỉ là của tất cả mọi người: đàn ông, đàn bà, trẻ con...thậm chí là ngày nghỉ của cả chó và mèo. Vậy mà ngày nghỉ là những ngày hết sức vất vả và mệt mỏi đối với đàn ông.<br />
<br />
Những ngày vất vả và mệt mỏi có thể bắt đầu ngay từ đêm hôm trước, khi vợ trằn trọc: Anh ơi, em nóng. Nóng thì bật điều hòa nhiệt độ. Điện ban đêm rẻ hơn điện ban ngày.<br />
<br />
Vợ trằn trọc một lúc rồi lại bảo: Anh ơi, em lạnh. Lạnh thì tắt điều hòa nhiệt độ. Điện ban đêm rẻ hơn điện ban ngày nhưng tắt điều hòa nhiệt độ là rẻ nhất.<br />
<br />
Vợ trằn trọc một lúc rồi lại bảo y như trong phim hay như trong mơ: Anh ơi, em muốn đàn ông. Chẳng lẽ lại bảo: Giờ này thì lấy đâu ra đàn ông bây giờ? Rõ ràng không thể bảo ngày mai có cuộc họp quan trọng lắm, anh đang phải suy nghĩ chuẩn bị. Ngày mai là ngày nghỉ.<br />
<br />
[CENTER]<img src="https://fbcdn-sphotos-g-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xpa1/v/t1.0-9/11102797_10202812349669419_2887964368817251995_n.jpg?oh=5f65723d57af2370fc8d7edddb3782bc&amp;oe=5572175F&amp;__gda__=1438349897_d42cc53632375795adfae30d895ac483" border="0" alt="[Hình: 11102797_10202812349669419_2887964368817...0d895ac483]" />[/CENTER]<br />
<br />
Sáng hôm sau, như thể sau chuyến xe bão táp, vợ muốn đi siêu thị, đi mua sắm, con muốn đi công viên (Công viên nước và Công viên cạn)...Có thể còn nhiều việc thú vị hơn chờ đón đàn ông: sửa điện, sửa nước, sửa đồ gỗ, dọn nhà, lau nhà, thau bể, thông cống, hút bể phốt...tùy sức tưởng tượng, phong phú của ông đốc công trong ngày nghỉ có tên là vợ. Có thể còn có những phương án hay hơn đang chờ đón đàn ông: đi thăm ai đó, đi ăn cơm ở nhà bố mẹ anh chị em...vân vân và vê vê.<br />
<br />
Tóm lại, nếu mất cảnh giác, nếu không có sự định hướng đúng đắn, ngày nghỉ của đàn ông sẽ thành một cơn ác mộng, ngày nghỉ mà đàn ông không hề được nghỉ ngơi. Sau ngày nghỉ đàn ông sẽ mệt nhoài, còn sức đâu mà cống hiến, còn sức đâu mà đi cứu thế giới, còn sức đâu mà làm cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn.<br />
<br />
Hiến pháp Mỹ có câu: Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng, có quyền hưởng hạnh phúc. Và có quyền nghỉ ngơi vào ngày nghỉ. Tất nhiên trên đời này quan trọng nhất là trẻ con, đàn bà, chó mèo rồi mới đến đàn ông nhưng dẫu sao đàn ông cũng cần được nghỉ ngơi vào ngày nghỉ. Đàn ông chúng ta ai cũng có trách nhiệm, ai cũng yêu thương gia đình. Đàn ông chúng ta cũng cần được nghỉ ngơi vào ngày nghỉ để có sức lực mà trách nhiệm, mà yêu thương gia đình.<br />
<br />
Ngày nghỉ, đàn ông nên đưa gia đình đi ăn sáng, uống café. Sau đó đi chơi thể thao. Nếu đi bơi thì cho cả gia đình đi bơi. Nếu đi đánh tennit thì cho cả gia đình đi đánh tennit. Nếu con đã lớn một chút có thể nhân dịp này dạy con bài giáo dục công dân thực hành nghĩa là thuê con nhặt bóng, để con vừa biết giá trị của đồng tiền, vừa có tiền tiêu vặt, vừa khỏe. Trong một buổi, vợ yên tâm nhìn thấy chồng trong tầm mắt của mình, trong tầm kiểm soát của mình, ảo tưởng này sẽ có tác dụng như liệu pháp tâm lý để trong tuần đàn ông có đi biền biệt cũng chẳng sao.<br />
<br />
Ngày nghỉ đàn ông nên đưa gia đình đi chơi xa. Nếu định đến thăm ai, đến nhà ai ăn cơm có thể rủ đi cùng. Thế là đỡ phải rồng rắn lên mây, ngày nghỉ này đến ăn ở nhà này, ngày nghỉ sau lại phải mời đến đáp lễ, nghỉ ngơi gì mà chỉ toàn ăn với uống...<br />
<br />
Hướng giải quyết vấn đề đại thể là như vậy, nghĩa là ngày nghỉ đàn ông phải nghỉ ngơi và cho gia đình nghỉ ngơi cùng. Còn tùy công việc, tùy thời gian, sở thích của đàn ông chúng ta mà có thể sắp xếp, lựa chọn hình thức nghỉ ngơi thích hợp. Theo cách này, ngày nghỉ vợ sẽ không đòi đi siêu thị, đi mua sắm mà sẽ phải chủ động đi siêu thị, đi mua sắm từ trước – để còn nhân tiện mua cái gì để đi chơi xa mang đi ăn...<br />
<br />
Các việc sửa điện, sửa nước, sửa đồ gỗ, dọn nhà, lau nhà, thau bể, thông cống, hút bể phốt...không có việc gì khó, không làm được thì thuê. Nếu không đừng được thì có thể làm vào chiều ngày nghỉ đầu tiên. Nhưng buổi sáng ngày nghỉ đầu tiên nhất thiết phải tạo đà, phải nghỉ ngơi thực sự.<br />
<br />
Và ngày nghỉ sinh ra là để đàn ông chúng ta tiêu tiền. Hãy tiêu tiền vì gia đình. Tiêu tiền để trong tuần lại kiếm. Đó cũng là một liệu pháp tâm lý, một cách tạo động lực, tạo niềm vui sống.<br />
<br />
Mong sao sau ngày nghỉ, được nghỉ ngơi thực sự, đàn ông chúng ta sẽ tươi rói như những quả dưa chuột, chúng ta sẽ trách nhiệm, yêu thương và cống hiến. Chúng ta sẽ cứu thế giới, chúng ta sẽ làm cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn. Cả vào ngày nghỉ.<br />
<span style="font-weight: bold;">Nguồn: sưu tầm</span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br />
Ngày nghỉ là ngày để nghỉ. Ngày nghỉ là của tất cả mọi người: đàn ông, đàn bà, trẻ con...thậm chí là ngày nghỉ của cả chó và mèo. Vậy mà ngày nghỉ là những ngày hết sức vất vả và mệt mỏi đối với đàn ông.<br />
<br />
Những ngày vất vả và mệt mỏi có thể bắt đầu ngay từ đêm hôm trước, khi vợ trằn trọc: Anh ơi, em nóng. Nóng thì bật điều hòa nhiệt độ. Điện ban đêm rẻ hơn điện ban ngày.<br />
<br />
Vợ trằn trọc một lúc rồi lại bảo: Anh ơi, em lạnh. Lạnh thì tắt điều hòa nhiệt độ. Điện ban đêm rẻ hơn điện ban ngày nhưng tắt điều hòa nhiệt độ là rẻ nhất.<br />
<br />
Vợ trằn trọc một lúc rồi lại bảo y như trong phim hay như trong mơ: Anh ơi, em muốn đàn ông. Chẳng lẽ lại bảo: Giờ này thì lấy đâu ra đàn ông bây giờ? Rõ ràng không thể bảo ngày mai có cuộc họp quan trọng lắm, anh đang phải suy nghĩ chuẩn bị. Ngày mai là ngày nghỉ.<br />
<br />
[CENTER]<img src="https://fbcdn-sphotos-g-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xpa1/v/t1.0-9/11102797_10202812349669419_2887964368817251995_n.jpg?oh=5f65723d57af2370fc8d7edddb3782bc&amp;oe=5572175F&amp;__gda__=1438349897_d42cc53632375795adfae30d895ac483" border="0" alt="[Hình: 11102797_10202812349669419_2887964368817...0d895ac483]" />[/CENTER]<br />
<br />
Sáng hôm sau, như thể sau chuyến xe bão táp, vợ muốn đi siêu thị, đi mua sắm, con muốn đi công viên (Công viên nước và Công viên cạn)...Có thể còn nhiều việc thú vị hơn chờ đón đàn ông: sửa điện, sửa nước, sửa đồ gỗ, dọn nhà, lau nhà, thau bể, thông cống, hút bể phốt...tùy sức tưởng tượng, phong phú của ông đốc công trong ngày nghỉ có tên là vợ. Có thể còn có những phương án hay hơn đang chờ đón đàn ông: đi thăm ai đó, đi ăn cơm ở nhà bố mẹ anh chị em...vân vân và vê vê.<br />
<br />
Tóm lại, nếu mất cảnh giác, nếu không có sự định hướng đúng đắn, ngày nghỉ của đàn ông sẽ thành một cơn ác mộng, ngày nghỉ mà đàn ông không hề được nghỉ ngơi. Sau ngày nghỉ đàn ông sẽ mệt nhoài, còn sức đâu mà cống hiến, còn sức đâu mà đi cứu thế giới, còn sức đâu mà làm cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn.<br />
<br />
Hiến pháp Mỹ có câu: Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng, có quyền hưởng hạnh phúc. Và có quyền nghỉ ngơi vào ngày nghỉ. Tất nhiên trên đời này quan trọng nhất là trẻ con, đàn bà, chó mèo rồi mới đến đàn ông nhưng dẫu sao đàn ông cũng cần được nghỉ ngơi vào ngày nghỉ. Đàn ông chúng ta ai cũng có trách nhiệm, ai cũng yêu thương gia đình. Đàn ông chúng ta cũng cần được nghỉ ngơi vào ngày nghỉ để có sức lực mà trách nhiệm, mà yêu thương gia đình.<br />
<br />
Ngày nghỉ, đàn ông nên đưa gia đình đi ăn sáng, uống café. Sau đó đi chơi thể thao. Nếu đi bơi thì cho cả gia đình đi bơi. Nếu đi đánh tennit thì cho cả gia đình đi đánh tennit. Nếu con đã lớn một chút có thể nhân dịp này dạy con bài giáo dục công dân thực hành nghĩa là thuê con nhặt bóng, để con vừa biết giá trị của đồng tiền, vừa có tiền tiêu vặt, vừa khỏe. Trong một buổi, vợ yên tâm nhìn thấy chồng trong tầm mắt của mình, trong tầm kiểm soát của mình, ảo tưởng này sẽ có tác dụng như liệu pháp tâm lý để trong tuần đàn ông có đi biền biệt cũng chẳng sao.<br />
<br />
Ngày nghỉ đàn ông nên đưa gia đình đi chơi xa. Nếu định đến thăm ai, đến nhà ai ăn cơm có thể rủ đi cùng. Thế là đỡ phải rồng rắn lên mây, ngày nghỉ này đến ăn ở nhà này, ngày nghỉ sau lại phải mời đến đáp lễ, nghỉ ngơi gì mà chỉ toàn ăn với uống...<br />
<br />
Hướng giải quyết vấn đề đại thể là như vậy, nghĩa là ngày nghỉ đàn ông phải nghỉ ngơi và cho gia đình nghỉ ngơi cùng. Còn tùy công việc, tùy thời gian, sở thích của đàn ông chúng ta mà có thể sắp xếp, lựa chọn hình thức nghỉ ngơi thích hợp. Theo cách này, ngày nghỉ vợ sẽ không đòi đi siêu thị, đi mua sắm mà sẽ phải chủ động đi siêu thị, đi mua sắm từ trước – để còn nhân tiện mua cái gì để đi chơi xa mang đi ăn...<br />
<br />
Các việc sửa điện, sửa nước, sửa đồ gỗ, dọn nhà, lau nhà, thau bể, thông cống, hút bể phốt...không có việc gì khó, không làm được thì thuê. Nếu không đừng được thì có thể làm vào chiều ngày nghỉ đầu tiên. Nhưng buổi sáng ngày nghỉ đầu tiên nhất thiết phải tạo đà, phải nghỉ ngơi thực sự.<br />
<br />
Và ngày nghỉ sinh ra là để đàn ông chúng ta tiêu tiền. Hãy tiêu tiền vì gia đình. Tiêu tiền để trong tuần lại kiếm. Đó cũng là một liệu pháp tâm lý, một cách tạo động lực, tạo niềm vui sống.<br />
<br />
Mong sao sau ngày nghỉ, được nghỉ ngơi thực sự, đàn ông chúng ta sẽ tươi rói như những quả dưa chuột, chúng ta sẽ trách nhiệm, yêu thương và cống hiến. Chúng ta sẽ cứu thế giới, chúng ta sẽ làm cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn. Cả vào ngày nghỉ.<br />
<span style="font-weight: bold;">Nguồn: sưu tầm</span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Mỗi ngày là một ngày đặc biệt]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4101</link>
			<pubDate>Mon, 30 Mar 2015 09:56:57 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4101</guid>
			<description><![CDATA[<br />
​Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một ngày đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút đều đặc biệt cả.<br />
<br />
***<br />
<br />
Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ mình và lấy ra một gói nhỏ... Gói kỹ càng trong lớp giấy lụa. Anh bảo: "Đây không phải là gói đồ bình thường, đây là một chiếc áo thật đẹp."<br />
[CENTER]<img src="https://fbcdn-sphotos-b-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xfp1/v/t1.0-9/11083639_10202784858822165_1006269877944341669_n.jpg?oh=ab2b2eddffa16f22133b27d353040654&amp;oe=557B2342&amp;__gda__=1437672743_8ccf5bb3874668a2c9eac97ce5595123" border="0" alt="[Hình: 11083639_10202784858822165_1006269877944...7ce5595123]" />[/CENTER]<br />
<br />
Anh vứt lớp giấy bọc và lấy ra chiếc áo rất mịn màng:<br />
<br />
"Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy, lần đầu tiên chúng tôi sang New York, cách đây 9 năm rồi, nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc. Cô ấy muốn dành cho một dịp nào đặc biệt. Vậy thì hôm nay, tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi."<br />
<br />
Anh đến cạnh giường và đặt gói áo ấy cạnh những món đồ mà tí nữa sẽ được bỏ vào áo quan mà liệm... Vợ anh vừa mới qua đời.<br />
<br />
Quay sang tôi, anh bảo:<br />
<br />
"Đừng bao giờ giữ lại một cái gì mà chờ cơ hội đặc biệt cả. Mỗi ngày sống đã là một cơ hội đặc biệt rồi!"<br />
<br />
Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này, và câu nói đó đã làm thay đổi cuộc đời tôi.<br />
<br />
Hiện nay tôi đọc sách, tìm hiểu về ý nghĩa đích thực cuộc sống nhiều hơn trước và bớt dọn dẹp nhà cửa. Tôi dành nhiều thời giờ cho những người xung quanh, cho những việc làm ý nghĩa, những việc làm thiện nguyện, có ích cho cộng đồng nhiều hơn cho riêng bản thân mình. Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm mình cần phải nếm trải, và khi cho đi tôi cũng sẽ là được nhận lại...<br />
<br />
Từ ngày ấy, tôi không còn cất giữ một cái gì nữa. Tôi không cần dành nước hoa hảo hạng cho những ngày đại lễ, tôi xức nước hoa khi nào mình thấy cần tỏa hương.<br />
<br />
Những cụm từ như "một ngày gần đây" và "hôm nào" đang bị loại khỏi vốn từ vựng của tôi. Điều gì đáng bỏ công, thì tôi muốn xem, muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ.<br />
<br />
Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi hẳn sẽ làm gì nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn sống nữa. Một ngày mai mà tất cả chúng ta đều xem thường!<br />
<br />
Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi người trong gia đình, mời bạn bè thân thích đến. Có thể cô sẽ điện cho vài người bạn cũ và làm hòa hay xin lỗi về một chuyện bất hòa trước đây. Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăn các món Tàu, vì cô rất thích ăn đồ Tàu.<br />
<br />
Chính những chuyện vặt vãnh mà tôi chưa làm khiến cho tôi áy náy, nếu tôi biết rằng thời giờ tôi còn rất có hạn. Tôi sẽ rất áy náy vì không đi thăm một vài người bạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi. Áy náy vì không nói thường xuyên hơn với những người thân của tôi rằng tôi yêu thương họ. Áy náy vì chưa viết những lá thư mà mình dự định hôm nào sẽ viết.<br />
<br />
Giờ đây, tôi không chần chờ gì nữa, tôi không hẹn lại và không cất giữ điều gì có thể đem lại niềm vui, ý nghĩa cuộc sống, và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi.<br />
<br />
Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một ngày đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút đều đặc biệt cả.<br />
<br />
Nếu bạn nhận được những dòng chữ này từ ai đó, có lẽ người ấy đang muốn những điều tốt đẹp đến với bạn, và bạn cũng có quanh mình những người bạn quý yêu.<br />
<br />
Nếu bạn quá bận đến độ không thể dành ra vài phút gửi đến món quà cho người mình yêu thương và tự nhủ: "Mai mốt tôi sẽ gửi !", thì mai mốt đó có thể là một ngày thật xa hoặc là bạn không bao giờ gửi được.<br />
<br />
Nếu bạn thấy cần thực hiện một điều gì đó quan trọng hơn hết thảy mọi thứ trên thế gian này, thì đừng tự bảo mình "để lúc nào rảnh hoàn thành nốt việc này thì mình sẽ thực hiện việc đó", có thể bạn sẽ không bao giờ còn có cơ hội để thực hiện điều có ý nghĩa hơn hết thảy mọi thứ trên thế gian này nữa....<br />
<br />
Sưu tầm]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br />
​Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một ngày đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút đều đặc biệt cả.<br />
<br />
***<br />
<br />
Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ mình và lấy ra một gói nhỏ... Gói kỹ càng trong lớp giấy lụa. Anh bảo: "Đây không phải là gói đồ bình thường, đây là một chiếc áo thật đẹp."<br />
[CENTER]<img src="https://fbcdn-sphotos-b-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xfp1/v/t1.0-9/11083639_10202784858822165_1006269877944341669_n.jpg?oh=ab2b2eddffa16f22133b27d353040654&amp;oe=557B2342&amp;__gda__=1437672743_8ccf5bb3874668a2c9eac97ce5595123" border="0" alt="[Hình: 11083639_10202784858822165_1006269877944...7ce5595123]" />[/CENTER]<br />
<br />
Anh vứt lớp giấy bọc và lấy ra chiếc áo rất mịn màng:<br />
<br />
"Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy, lần đầu tiên chúng tôi sang New York, cách đây 9 năm rồi, nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc. Cô ấy muốn dành cho một dịp nào đặc biệt. Vậy thì hôm nay, tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi."<br />
<br />
Anh đến cạnh giường và đặt gói áo ấy cạnh những món đồ mà tí nữa sẽ được bỏ vào áo quan mà liệm... Vợ anh vừa mới qua đời.<br />
<br />
Quay sang tôi, anh bảo:<br />
<br />
"Đừng bao giờ giữ lại một cái gì mà chờ cơ hội đặc biệt cả. Mỗi ngày sống đã là một cơ hội đặc biệt rồi!"<br />
<br />
Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này, và câu nói đó đã làm thay đổi cuộc đời tôi.<br />
<br />
Hiện nay tôi đọc sách, tìm hiểu về ý nghĩa đích thực cuộc sống nhiều hơn trước và bớt dọn dẹp nhà cửa. Tôi dành nhiều thời giờ cho những người xung quanh, cho những việc làm ý nghĩa, những việc làm thiện nguyện, có ích cho cộng đồng nhiều hơn cho riêng bản thân mình. Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm mình cần phải nếm trải, và khi cho đi tôi cũng sẽ là được nhận lại...<br />
<br />
Từ ngày ấy, tôi không còn cất giữ một cái gì nữa. Tôi không cần dành nước hoa hảo hạng cho những ngày đại lễ, tôi xức nước hoa khi nào mình thấy cần tỏa hương.<br />
<br />
Những cụm từ như "một ngày gần đây" và "hôm nào" đang bị loại khỏi vốn từ vựng của tôi. Điều gì đáng bỏ công, thì tôi muốn xem, muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ.<br />
<br />
Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi hẳn sẽ làm gì nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn sống nữa. Một ngày mai mà tất cả chúng ta đều xem thường!<br />
<br />
Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi người trong gia đình, mời bạn bè thân thích đến. Có thể cô sẽ điện cho vài người bạn cũ và làm hòa hay xin lỗi về một chuyện bất hòa trước đây. Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăn các món Tàu, vì cô rất thích ăn đồ Tàu.<br />
<br />
Chính những chuyện vặt vãnh mà tôi chưa làm khiến cho tôi áy náy, nếu tôi biết rằng thời giờ tôi còn rất có hạn. Tôi sẽ rất áy náy vì không đi thăm một vài người bạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi. Áy náy vì không nói thường xuyên hơn với những người thân của tôi rằng tôi yêu thương họ. Áy náy vì chưa viết những lá thư mà mình dự định hôm nào sẽ viết.<br />
<br />
Giờ đây, tôi không chần chờ gì nữa, tôi không hẹn lại và không cất giữ điều gì có thể đem lại niềm vui, ý nghĩa cuộc sống, và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi.<br />
<br />
Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một ngày đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút đều đặc biệt cả.<br />
<br />
Nếu bạn nhận được những dòng chữ này từ ai đó, có lẽ người ấy đang muốn những điều tốt đẹp đến với bạn, và bạn cũng có quanh mình những người bạn quý yêu.<br />
<br />
Nếu bạn quá bận đến độ không thể dành ra vài phút gửi đến món quà cho người mình yêu thương và tự nhủ: "Mai mốt tôi sẽ gửi !", thì mai mốt đó có thể là một ngày thật xa hoặc là bạn không bao giờ gửi được.<br />
<br />
Nếu bạn thấy cần thực hiện một điều gì đó quan trọng hơn hết thảy mọi thứ trên thế gian này, thì đừng tự bảo mình "để lúc nào rảnh hoàn thành nốt việc này thì mình sẽ thực hiện việc đó", có thể bạn sẽ không bao giờ còn có cơ hội để thực hiện điều có ý nghĩa hơn hết thảy mọi thứ trên thế gian này nữa....<br />
<br />
Sưu tầm]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Tôi đã gặp một thiên thần như thế]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4091</link>
			<pubDate>Sat, 07 Mar 2015 10:03:53 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4091</guid>
			<description><![CDATA[<br />
Khi cuộc sống đủ đầy, hãy nghĩ tới những người kém may mắn hơn bạn, làm một điều gì đó cho họ, dù là nhỏ bé, để thấy thế giới này vẫn còn nhiều lắm những phép nhiệm màu..."<br />
<br />
***<br />
<br />
Tôi guồng chân những vòng xe thong thả, giỏ quần áo nặng trịch sau lưng cũng không làm tôi mệt mỏi. Chiều tháng Tư, từng luồng nắng tinh khôi xuyên qua những tán cây xanh mượt, đáp nhẹ nhàng giữa những bước chân trên hè phố. Hàng ngàn hạt bụi li ti thả mình tự do lơ lửng trong không trung.<br />
[CENTER]<img src="https://lh5.googleusercontent.com/-3SYs2n9zNYE/VPUcDH4QkEI/AAAAAAAAn20/nZWDRn3ZJDA/w500-h319-no/thang-3.png" border="0" alt="[Hình: thang-3.png]" />[/CENTER]<br />
<br />
Kết thúc kỳ thi cấp Ba căng thẳng, tôi rơi vào những ngày hè tự do mà cũng trống rỗng. Bạn bè hăm hở lên đường đi du lịch, vài đứa lang thang khắp nơi lần lượt đánh dấu vào những chấm tròn nhỏ xíu trên tấm bản đồ. Mới hôm qua thôi, trên facebook Hiền đăng một tấm ảnh giữa đèo núi Sa Pa mờ sương, hú hét: "Tao đã đứng ở đây rồi mày ơi!"<br />
<br />
Thế đấy, giờ thì chỉ còn mỗi mình tôi ở lại thành phố này, tham gia vào một khóa tình nguyện của bà chị họ. Kêu gọi những người hảo tâm đầu tư vốn để đem đến những chiếc áo lành, những cặp lồng cơm nóng hổi cho các bệnh nhân gặp khó khăn ở bệnh viện thành phố. Một công việc giản đơn, nhưng đủ ý nghĩa và bình yên.<br />
<br />
toi-da-gap-mot-thien-than-nhu-the<br />
<br />
***<br />
<br />
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đem quần áo đến bệnh viện. Đúng ba giờ, chị Min và một số bạn tình nguyện viên đã chờ ở đó. Chúng tôi theo chân của bác sĩ trưởng khoa đến một căn phòng sinh hoạt lớn, rất nhiều bệnh nhân đang ngồi trong đó. Bất ngờ hơn nữa, ở chính giữa căn phòng đặt một chiếc đàn piano màu đen rất lớn. Một cậu con trai chừng mười lăm, mười sáu tuổi đang say sưa chơi đàn. Mọi người đang nín thở lắng nghe cậu, chúng tôi cũng tìm một chỗ cho mình, ngồi xuống và thưởng thức.<br />
<br />
Đó là một cậu con trai gầy, làn da xanh xao đằng sau lớp áo bệnh nhân trắng toát. Những ngón tay của bạn ấy thon dài, mảnh khảnh nhưng hơi nhợt nhạt. Chúng lướt nhẹ trên những phím đàn đen trắng, từng nốt nhạc khi trầm thấp, khi du dương, khi thánh thót. Tôi ngây người, mắt dán chặt vào hình ảnh cậu con trai đang say sưa đàn, "một thiên thần" – ý nghĩa ấy lóe nhanh trong tâm trí tôi.<br />
<br />
Khi bàn tay "thiên thần" chạm vào nốt cuối cùng của bản nhạc, mọi người lặng đi trong giây lát, tiếng vỗ tay rộ lên khắp căn phòng. Minh, cậu con trai đó đứng dậy, hơi cúi đầu chào chúng tôi.<br />
<br />
Được biết chúng tôi đến từ một tổ chức từ thiện, Minh vui vẻ giúp mọi người đến từng phòng phát quần áo và cơm cho các bệnh nhân. Cậu giới thiệu với chúng tôi từng người một, như thể cậu đã ở đây lâu lắm.<br />
<br />
Khi chị Min và những tình nguyện viên khác định lấy xe ra Nguyễn Du làm một bữa liên hoan nho nhỏ cho thành quả đầu tiên, không hiểu sao tôi đã vội vàng từ chối, tôi muốn gặp Minh.<br />
<br />
Minh cười hiền khi bắt gặp tôi ở đầu dãy hành lang. Lúc này tôi mới nhìn kĩ đôi bàn tay cậu, trên mu bàn tay gần như trong suốt, những sợi gân nhỏ xíu nổi lên, trông như những đường chỉ mảnh.<br />
<br />
"A, tớ quên mất. Tớ tên là Minh, còn cậu?" – Minh nghiêng đầu nhìn tôi cười.<br />
<br />
"Tớ là Đan. Cậu chơi piano cừ lắm. Mà sao cậu phải nằm viện vậy? Phòng cậu ở tầng nào?"<br />
<br />
Minh cười buồn, đôi mắt bỗng chốc sầm lại, hai tay đan vào nhau đặt yên lặng trên đùi.<br />
<br />
"Tớ ở khoa Ung bướu. Tớ bị ung thư máu."<br />
<br />
Câu trả lời giản dị của Minh làm tôi choáng váng. Minh nói một cách thản nhiên đến kì lạ, giống như cậu ấy đã giải thích như thế với hàng trăm người rồi. Đột nhiên, Minh ngồi bật dậy, kéo tay tôi và vui vẻ nói: "Chúng mình lên thăm mấy bé ở khoa Nhi đi".<br />
<br />
"Đây là Hiếu bảy tuổi, giường bên cạnh là Loan mới học lớp Một. Đan thấy cái em nhỏ xíu đang nằm ngủ kia không, đấy là nhóc Xuân rất thích nghe tớ đàn piano. Mấy em ở đây đều bị bệnh tim bẩm sinh, được tài trợ mổ miễn phí."<br />
<br />
Minh đi qua khắp một lượt phòng chia cho các bé vài cái kẹo, riêng Xuân cậu đặt vào tay cô nhóc thêm một cái kẹp tóc màu hồng.<br />
<br />
"Tớ đã hứa tặng cho cô bé." Minh thì thầm vào tai tôi.<br />
<br />
Rồi Minh đứng ở giữa phòng vừa vỗ tay vừa hát, hát chay nhưng tôi vẫn ngây người nhìn bạn ấy. Mấy em bé đều nhỏm dậy, ngồi ngay ngắn trên giường, miệng lẩm nhẩm hát theo. Lúc này Minh không phải một "thiên thần", Minh khác lắm, gần gũi và chân thực. Không phải một chàng trai say sưa bên cây đàn piano màu đen mới cứng. Mà là Minh, đang tối mặt tối mũi bị một lũ trẻ con lít nhít vây quanh. Bạn ấy ngẩng đầu khỏi lũ trẻ, nhìn tôi và nhoẻn miệng cười, hiền hòa...<br />
<br />
***<br />
<br />
Minh bị ung thư từ nhỏ, bạn ấy không đủ khỏe để có thể đến trường. Minh chỉ có thể học từ những chương trình trực tuyến trên mạng hay từ những gia sư mà bố mẹ thuê về tận nhà. Nửa năm nay sức khỏe Minh yếu dần, Minh không thể học thêm bất kì thứ gì.<br />
<br />
"Từ nhỏ tớ đã không có bạn rồi. Sau này Đan phải thường xuyên vào chơi với tớ nhé?"<br />
<br />
Minh ngoan ngoãn ngồi bên cửa sổ sưởi nắng, nhìn tôi đang gọt táo cho cậu ấy. Tôi bối rối không ngẩng lên nhìn Minh nữa mà chú tâm vào quả táo đang gọt dở.<br />
<br />
"Ngày nào tớ cũng sẽ đến chơi với Minh mà."<br />
<br />
Minh bắt tôi ngoắc tay hứa với cậu ấy như một đứa trẻ. Rồi Minh ngồi trên chiếc ghế mây, nhìn lũ chim sẽ nhẩn nha mổ thóc bên bệ cửa sổ, yên lặng không nói...<br />
<br />
***<br />
<br />
Trừ những ngày theo chân chị Min đi làm từ thiện, tôi thường đến bệnh viện chơi với Minh. Thi thoảng đem đến vài cái kẹo cho lũ trẻ khoa Nhi rồi lặng yên nghe Minh đàn vài bản dương cầm. Những ngày nắng ráo tôi dìu Minh đi dạo nhẩn nha dưới sân bệnh viện. Nếu hôm nào đó trời đổ mưa to, Minh thích đóng chặt cửa sổ, mở nhạc không lời và nằm lười trên giường bệnh đòi tôi đọc sách cho nghe.<br />
<br />
Nhưng dạo này Minh yếu dần. Phải đi điều trị nhiều hơn mỗi ngày, làn da xanh xao, nhợt nhạt. Minh chỉ thích nằm yên trên giường, nghe tiếng tôi đều đều vang lên trong căn phòng nhỏ rồi thiu thiu ngủ lúc nào chẳng hay.<br />
<br />
Minh cũng không còn đủ sức đi mấy bậc cầu thang lên thăm lũ trẻ. Tôi vẫn đều đặn làm việc ấy thay Minh. Thi thoảng mang theo cuốn truyện cổ tích dày lên đọc cho lũ trẻ nghe.<br />
<br />
Một ngày, tôi đang ngẩn ngơ ngồi trên chiếc ghế mây Minh thường ngồi, nhìn lũ chim sẻ và nghĩ về cuộc đời của Minh, của biết bao nhiêu con người ở cái bệnh viện này nữa. Minh chợt tỉnh giấc, thì thào nói:<br />
<br />
"Tớ từng nghĩ đến cái chết đấy Đan ạ. Rất nhiều lần nữa là đằng khác. Cho đến khi tớ chuyển vào hẳn trong bệnh viện sống, chứng kiến nhiều người vào rồi lại ra viện. Ra viện không phải vì họ đã được chữa khỏi bệnh, mà là họ muốn sống những ngày cuối đời bên người thân, trong chính ngôi nhà của họ. Tớ nhận ra mình ích kỉ bao nhiêu khi muốn chết. Có những em bé chết ngay trong bào thai của mẹ, không được nhìn thấy màu sắc và nghe thấy âm thanh của cuộc sống. Còn tớ, tớ vẫn đang sống mà tớ lại không hề đấu tranh để được sống thêm một ngày nào nữa. Tớ phải sống, chúng ta phải sống Đan ạ, sống từng ngày để thấy nó trôi qua không vô nghĩa..."<br />
<br />
Minh thì thào một câu chuyện thật dài. Như trách chính bản thân, trách cả tôi nữa. Tôi ư? Tôi cũng đã muốn chết, vì những lí do tủn mủn và vụn vặt. Trong khi Minh, Hiếu, Loan, Xuân và biết bao nhiêu người nữa, họ muốn sống, họ muốn mỗi ngày trôi qua thật ý nghĩa và để họ không phải nuối tiếc.<br />
<br />
Minh khẽ nhắm mắt lại, ngủ yên như một thiên thần, như câu chuyện vừa rồi là một ai đó kể, chứ không phải cậu. Nhưng chỉ có mình tôi nhìn thấy rõ nhất, từ khóe mắt Minh một giọt nước trong suốt vừa rơi ra...<br />
<br />
Mùa hè vừa khép lại cũng là lúc Minh được chuyển về nhà. "Ra viện không phải vì họ đã được chữa khỏi bệnh, mà là họ muốn sống những ngày cuối đời bên người thân, trong chính ngôi nhà của họ", từng câu chữ Minh nói hiển hiện ngay trong đầu tôi. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, tôi biết Minh sẽ không buông xuôi cho đến giây phút cuối cùng.<br />
<br />
Tôi rảo bước những bước chân nhẹ tâng trên hè phố. Hiền đã trở về sau chuyến đi, nó háo hức kể cho tôi nghe những ngày mùa hè thật dài và mỉm cười hỏi: "Còn mày, mày đã làm gì cả mùa hè qua hả?"<br />
<br />
Tôi nghiêng đầu, trả lời nhẹ tênh: "Tao đã gặp... một thiên thần."<br />
<br />
<span style="font-weight: bold;">Nguồn: truyenngan</span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br />
Khi cuộc sống đủ đầy, hãy nghĩ tới những người kém may mắn hơn bạn, làm một điều gì đó cho họ, dù là nhỏ bé, để thấy thế giới này vẫn còn nhiều lắm những phép nhiệm màu..."<br />
<br />
***<br />
<br />
Tôi guồng chân những vòng xe thong thả, giỏ quần áo nặng trịch sau lưng cũng không làm tôi mệt mỏi. Chiều tháng Tư, từng luồng nắng tinh khôi xuyên qua những tán cây xanh mượt, đáp nhẹ nhàng giữa những bước chân trên hè phố. Hàng ngàn hạt bụi li ti thả mình tự do lơ lửng trong không trung.<br />
[CENTER]<img src="https://lh5.googleusercontent.com/-3SYs2n9zNYE/VPUcDH4QkEI/AAAAAAAAn20/nZWDRn3ZJDA/w500-h319-no/thang-3.png" border="0" alt="[Hình: thang-3.png]" />[/CENTER]<br />
<br />
Kết thúc kỳ thi cấp Ba căng thẳng, tôi rơi vào những ngày hè tự do mà cũng trống rỗng. Bạn bè hăm hở lên đường đi du lịch, vài đứa lang thang khắp nơi lần lượt đánh dấu vào những chấm tròn nhỏ xíu trên tấm bản đồ. Mới hôm qua thôi, trên facebook Hiền đăng một tấm ảnh giữa đèo núi Sa Pa mờ sương, hú hét: "Tao đã đứng ở đây rồi mày ơi!"<br />
<br />
Thế đấy, giờ thì chỉ còn mỗi mình tôi ở lại thành phố này, tham gia vào một khóa tình nguyện của bà chị họ. Kêu gọi những người hảo tâm đầu tư vốn để đem đến những chiếc áo lành, những cặp lồng cơm nóng hổi cho các bệnh nhân gặp khó khăn ở bệnh viện thành phố. Một công việc giản đơn, nhưng đủ ý nghĩa và bình yên.<br />
<br />
toi-da-gap-mot-thien-than-nhu-the<br />
<br />
***<br />
<br />
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đem quần áo đến bệnh viện. Đúng ba giờ, chị Min và một số bạn tình nguyện viên đã chờ ở đó. Chúng tôi theo chân của bác sĩ trưởng khoa đến một căn phòng sinh hoạt lớn, rất nhiều bệnh nhân đang ngồi trong đó. Bất ngờ hơn nữa, ở chính giữa căn phòng đặt một chiếc đàn piano màu đen rất lớn. Một cậu con trai chừng mười lăm, mười sáu tuổi đang say sưa chơi đàn. Mọi người đang nín thở lắng nghe cậu, chúng tôi cũng tìm một chỗ cho mình, ngồi xuống và thưởng thức.<br />
<br />
Đó là một cậu con trai gầy, làn da xanh xao đằng sau lớp áo bệnh nhân trắng toát. Những ngón tay của bạn ấy thon dài, mảnh khảnh nhưng hơi nhợt nhạt. Chúng lướt nhẹ trên những phím đàn đen trắng, từng nốt nhạc khi trầm thấp, khi du dương, khi thánh thót. Tôi ngây người, mắt dán chặt vào hình ảnh cậu con trai đang say sưa đàn, "một thiên thần" – ý nghĩa ấy lóe nhanh trong tâm trí tôi.<br />
<br />
Khi bàn tay "thiên thần" chạm vào nốt cuối cùng của bản nhạc, mọi người lặng đi trong giây lát, tiếng vỗ tay rộ lên khắp căn phòng. Minh, cậu con trai đó đứng dậy, hơi cúi đầu chào chúng tôi.<br />
<br />
Được biết chúng tôi đến từ một tổ chức từ thiện, Minh vui vẻ giúp mọi người đến từng phòng phát quần áo và cơm cho các bệnh nhân. Cậu giới thiệu với chúng tôi từng người một, như thể cậu đã ở đây lâu lắm.<br />
<br />
Khi chị Min và những tình nguyện viên khác định lấy xe ra Nguyễn Du làm một bữa liên hoan nho nhỏ cho thành quả đầu tiên, không hiểu sao tôi đã vội vàng từ chối, tôi muốn gặp Minh.<br />
<br />
Minh cười hiền khi bắt gặp tôi ở đầu dãy hành lang. Lúc này tôi mới nhìn kĩ đôi bàn tay cậu, trên mu bàn tay gần như trong suốt, những sợi gân nhỏ xíu nổi lên, trông như những đường chỉ mảnh.<br />
<br />
"A, tớ quên mất. Tớ tên là Minh, còn cậu?" – Minh nghiêng đầu nhìn tôi cười.<br />
<br />
"Tớ là Đan. Cậu chơi piano cừ lắm. Mà sao cậu phải nằm viện vậy? Phòng cậu ở tầng nào?"<br />
<br />
Minh cười buồn, đôi mắt bỗng chốc sầm lại, hai tay đan vào nhau đặt yên lặng trên đùi.<br />
<br />
"Tớ ở khoa Ung bướu. Tớ bị ung thư máu."<br />
<br />
Câu trả lời giản dị của Minh làm tôi choáng váng. Minh nói một cách thản nhiên đến kì lạ, giống như cậu ấy đã giải thích như thế với hàng trăm người rồi. Đột nhiên, Minh ngồi bật dậy, kéo tay tôi và vui vẻ nói: "Chúng mình lên thăm mấy bé ở khoa Nhi đi".<br />
<br />
"Đây là Hiếu bảy tuổi, giường bên cạnh là Loan mới học lớp Một. Đan thấy cái em nhỏ xíu đang nằm ngủ kia không, đấy là nhóc Xuân rất thích nghe tớ đàn piano. Mấy em ở đây đều bị bệnh tim bẩm sinh, được tài trợ mổ miễn phí."<br />
<br />
Minh đi qua khắp một lượt phòng chia cho các bé vài cái kẹo, riêng Xuân cậu đặt vào tay cô nhóc thêm một cái kẹp tóc màu hồng.<br />
<br />
"Tớ đã hứa tặng cho cô bé." Minh thì thầm vào tai tôi.<br />
<br />
Rồi Minh đứng ở giữa phòng vừa vỗ tay vừa hát, hát chay nhưng tôi vẫn ngây người nhìn bạn ấy. Mấy em bé đều nhỏm dậy, ngồi ngay ngắn trên giường, miệng lẩm nhẩm hát theo. Lúc này Minh không phải một "thiên thần", Minh khác lắm, gần gũi và chân thực. Không phải một chàng trai say sưa bên cây đàn piano màu đen mới cứng. Mà là Minh, đang tối mặt tối mũi bị một lũ trẻ con lít nhít vây quanh. Bạn ấy ngẩng đầu khỏi lũ trẻ, nhìn tôi và nhoẻn miệng cười, hiền hòa...<br />
<br />
***<br />
<br />
Minh bị ung thư từ nhỏ, bạn ấy không đủ khỏe để có thể đến trường. Minh chỉ có thể học từ những chương trình trực tuyến trên mạng hay từ những gia sư mà bố mẹ thuê về tận nhà. Nửa năm nay sức khỏe Minh yếu dần, Minh không thể học thêm bất kì thứ gì.<br />
<br />
"Từ nhỏ tớ đã không có bạn rồi. Sau này Đan phải thường xuyên vào chơi với tớ nhé?"<br />
<br />
Minh ngoan ngoãn ngồi bên cửa sổ sưởi nắng, nhìn tôi đang gọt táo cho cậu ấy. Tôi bối rối không ngẩng lên nhìn Minh nữa mà chú tâm vào quả táo đang gọt dở.<br />
<br />
"Ngày nào tớ cũng sẽ đến chơi với Minh mà."<br />
<br />
Minh bắt tôi ngoắc tay hứa với cậu ấy như một đứa trẻ. Rồi Minh ngồi trên chiếc ghế mây, nhìn lũ chim sẽ nhẩn nha mổ thóc bên bệ cửa sổ, yên lặng không nói...<br />
<br />
***<br />
<br />
Trừ những ngày theo chân chị Min đi làm từ thiện, tôi thường đến bệnh viện chơi với Minh. Thi thoảng đem đến vài cái kẹo cho lũ trẻ khoa Nhi rồi lặng yên nghe Minh đàn vài bản dương cầm. Những ngày nắng ráo tôi dìu Minh đi dạo nhẩn nha dưới sân bệnh viện. Nếu hôm nào đó trời đổ mưa to, Minh thích đóng chặt cửa sổ, mở nhạc không lời và nằm lười trên giường bệnh đòi tôi đọc sách cho nghe.<br />
<br />
Nhưng dạo này Minh yếu dần. Phải đi điều trị nhiều hơn mỗi ngày, làn da xanh xao, nhợt nhạt. Minh chỉ thích nằm yên trên giường, nghe tiếng tôi đều đều vang lên trong căn phòng nhỏ rồi thiu thiu ngủ lúc nào chẳng hay.<br />
<br />
Minh cũng không còn đủ sức đi mấy bậc cầu thang lên thăm lũ trẻ. Tôi vẫn đều đặn làm việc ấy thay Minh. Thi thoảng mang theo cuốn truyện cổ tích dày lên đọc cho lũ trẻ nghe.<br />
<br />
Một ngày, tôi đang ngẩn ngơ ngồi trên chiếc ghế mây Minh thường ngồi, nhìn lũ chim sẻ và nghĩ về cuộc đời của Minh, của biết bao nhiêu con người ở cái bệnh viện này nữa. Minh chợt tỉnh giấc, thì thào nói:<br />
<br />
"Tớ từng nghĩ đến cái chết đấy Đan ạ. Rất nhiều lần nữa là đằng khác. Cho đến khi tớ chuyển vào hẳn trong bệnh viện sống, chứng kiến nhiều người vào rồi lại ra viện. Ra viện không phải vì họ đã được chữa khỏi bệnh, mà là họ muốn sống những ngày cuối đời bên người thân, trong chính ngôi nhà của họ. Tớ nhận ra mình ích kỉ bao nhiêu khi muốn chết. Có những em bé chết ngay trong bào thai của mẹ, không được nhìn thấy màu sắc và nghe thấy âm thanh của cuộc sống. Còn tớ, tớ vẫn đang sống mà tớ lại không hề đấu tranh để được sống thêm một ngày nào nữa. Tớ phải sống, chúng ta phải sống Đan ạ, sống từng ngày để thấy nó trôi qua không vô nghĩa..."<br />
<br />
Minh thì thào một câu chuyện thật dài. Như trách chính bản thân, trách cả tôi nữa. Tôi ư? Tôi cũng đã muốn chết, vì những lí do tủn mủn và vụn vặt. Trong khi Minh, Hiếu, Loan, Xuân và biết bao nhiêu người nữa, họ muốn sống, họ muốn mỗi ngày trôi qua thật ý nghĩa và để họ không phải nuối tiếc.<br />
<br />
Minh khẽ nhắm mắt lại, ngủ yên như một thiên thần, như câu chuyện vừa rồi là một ai đó kể, chứ không phải cậu. Nhưng chỉ có mình tôi nhìn thấy rõ nhất, từ khóe mắt Minh một giọt nước trong suốt vừa rơi ra...<br />
<br />
Mùa hè vừa khép lại cũng là lúc Minh được chuyển về nhà. "Ra viện không phải vì họ đã được chữa khỏi bệnh, mà là họ muốn sống những ngày cuối đời bên người thân, trong chính ngôi nhà của họ", từng câu chữ Minh nói hiển hiện ngay trong đầu tôi. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, tôi biết Minh sẽ không buông xuôi cho đến giây phút cuối cùng.<br />
<br />
Tôi rảo bước những bước chân nhẹ tâng trên hè phố. Hiền đã trở về sau chuyến đi, nó háo hức kể cho tôi nghe những ngày mùa hè thật dài và mỉm cười hỏi: "Còn mày, mày đã làm gì cả mùa hè qua hả?"<br />
<br />
Tôi nghiêng đầu, trả lời nhẹ tênh: "Tao đã gặp... một thiên thần."<br />
<br />
<span style="font-weight: bold;">Nguồn: truyenngan</span>]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Nếu bên bạn là một cô gái mạnh mẽ]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4087</link>
			<pubDate>Tue, 03 Mar 2015 09:49:48 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4087</guid>
			<description><![CDATA[Khi một người phụ nữ quyết định quên đi một người đàn ông, đó không phải vì họ hết yêu mà chỉ có thể vì nỗi đau đối phương mang đến cho họ quá đậm sâu.<br />
<br />
Phụ nữ mạnh mẽ khi mất đi người đàn ông mình yêu họ sẽ chọn cách đối mặt với hồi ức chứ không phải là bước qua hồi ức. Có những người phụ nữ sau khi người đàn ông của họ bước đi, những bản tình ca cũ, những con đường cũ, những dư vị cũ họ đều không dám nghe lại, không dám ngoảnh lại, không dám cảm nhận lại… Nhưng phụ nữ mạnh mẽ, cùng là một bản tình ca ấy họ đã từng rơi nước mắt vì nhớ thương bạn rồi họ sẽ học cách vô cảm với bạn khi nghe lại nó, cùng là một con đường ấy họ đã từng nở những nụ cười sánh bước bên bạn, nắm chặt lấy bàn tay ấm áp của bạn, họ sẽ chọn cách bước ngược lại nó, bao trọn lấy nó và mỉm cười. Đừng nghĩ rằng những người con gái đó họ điên khùng khi níu vít lại kỉ niệm, là họ đang cho mình thời gian tự tháo gỡ những nút thắt của kỉ niệm mà thôi.<br />
[CENTER]<img src="https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xpf1/v/t1.0-9/10945547_887154631306317_1394844406964491874_n.png?oh=2b3f6830640293ee13a45cb7ab2c9dcc&amp;oe=558E1F9A&amp;__gda__=1435275248_144990733d609b512179390a5d4c9d88" border="0" alt="[Hình: 10945547_887154631306317_139484440696449...0a5d4c9d88]" />[/CENTER]<br />
<br />
Nếu một ngày nào đó trong cuộc đời mênh mông này, vô tình hay hữu ý bạn gặp lại họ, những “người cũ” - họ sẽ mỉm cười với bạn rồi bước đi nhẹ như một cơn gió… Đừng vội nghĩ rằng họ đã hết đau vì những gì bạn đã mang đến, mà đó đơn giản chỉ là cách họ thứ tha cho chính hận thù trong lòng mình.<br />
<br />
Hãy nhớ rằng, một người phụ nữ mạnh mẽ sẽ không bao giờ khóc vì bạn thêm một lần nào nữa trong cuộc đời khi bạn quay lưng bước đi, đó không phải vì họ là người đàn bà vô cảm hay sắt đá, mà là vì có những yêu thương đã mất đi không thể cất thành lời, không thể biến thành nước mắt hay mãi mãi chẳng thế nào hóa thành bụi thành tro.<br />
<br />
Và chắc chắn khi một người phụ nữ mạnh mẽ nói rằng cô ấy sẽ vứt bỏ hết những yêu thương trong trái tim bạn đã đánh cắp để sống một cuộc đời khác, điều ấy đồng nghĩa rằng cô ấy sẽ mãi mãi bước ra khỏi cuộc đời của bạn. Không phải cô ấy cũng phũ phàng với kỉ niệm như bạn mà là cô ấy đang mỉm cười chúc phúc cho hạnh phúc hiện tại của bạn.<br />
<br />
Vì thế… sau này… chàng trai ạ!<br />
<br />
Sau này, nếu bên cạnh bạn là một cô gái mạnh mẽ, xin hãy dừng hành trình của bạn lại một phút thôi giữa dòng đời xô bồ chảy ngang cắt dọc ngoài kia để phát hiện rằng cô ấy vẫn âm thầm đi bên bạn và đợi chờ được bạn phát hiện…<br />
<br />
Sau này, nếu bên cạnh bạn là một người con gái mạnh mẽ, cô ấy không còn khóc trước nỗi đau của quá khứ nhưng sẽ rơi nước mắt trước nỗi đau mà bạn gặp phải… Xin hãy dùng yêu thương của bạn để lau đi những dòng nước mắt ấy…<br />
<br />
Sau này, nếu bên cạnh bạn là một cô gái mạnh mẽ, cô ấy mỉm cười trước niềm vui của bạn, hài lòng trước hạnh phúc mà bạn có được, cô ấy có thể lao hàng chục cây số đến bên bạn chỉ để uống với bạn một cốc bia như “ hai thằng đàn ông” khi bạn chống chếnh giữa sóng gió cuộc đời và miệng thì lúc nào cũng khăng khăng “Em thích cô đơn” mỗi khi bạn hỏi han cô ấy về chuyện tình yêu… Xin hãy dùng sự chân thành của bạn để làm cho những lời nói ấy lung lay …<br />
<br />
Con người sinh ra không ai đã sẵn biết mình mạnh mẽ , chỉ khi trải qua những thất bại, những vấp ngã người ta mới học cách trở nên mạnh mẽ hơn. Đừng nhìn vào một người con gái mạnh mẽ và phán xét rằng họ lạnh lùng hay đáng sợ, bởi vì những người con gái ấy mới chính là những người dễ bị tổn thương, cũng như đã nếm trải qua tổn thương mới mạnh mẽ đứng dậy mà bước tiếp…<br />
<br />
Vì thế….chàng trai ạ , nếu sau này bạn yêu một người con gái mạnh mẽ, hãy trân trọng cô ấy, đừng để cô ấy mãi mãi âm thầm bước sau lưng bạn, hãy bước lại gần bên, dành cho cô ấy một cái ôm thật chặt và nhớ rằng đừng bao giờ làm tổn thương cô gái ấy vì con gái mạnh mẽ… rất mong manh…<br />
 ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[Khi một người phụ nữ quyết định quên đi một người đàn ông, đó không phải vì họ hết yêu mà chỉ có thể vì nỗi đau đối phương mang đến cho họ quá đậm sâu.<br />
<br />
Phụ nữ mạnh mẽ khi mất đi người đàn ông mình yêu họ sẽ chọn cách đối mặt với hồi ức chứ không phải là bước qua hồi ức. Có những người phụ nữ sau khi người đàn ông của họ bước đi, những bản tình ca cũ, những con đường cũ, những dư vị cũ họ đều không dám nghe lại, không dám ngoảnh lại, không dám cảm nhận lại… Nhưng phụ nữ mạnh mẽ, cùng là một bản tình ca ấy họ đã từng rơi nước mắt vì nhớ thương bạn rồi họ sẽ học cách vô cảm với bạn khi nghe lại nó, cùng là một con đường ấy họ đã từng nở những nụ cười sánh bước bên bạn, nắm chặt lấy bàn tay ấm áp của bạn, họ sẽ chọn cách bước ngược lại nó, bao trọn lấy nó và mỉm cười. Đừng nghĩ rằng những người con gái đó họ điên khùng khi níu vít lại kỉ niệm, là họ đang cho mình thời gian tự tháo gỡ những nút thắt của kỉ niệm mà thôi.<br />
[CENTER]<img src="https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xpf1/v/t1.0-9/10945547_887154631306317_1394844406964491874_n.png?oh=2b3f6830640293ee13a45cb7ab2c9dcc&amp;oe=558E1F9A&amp;__gda__=1435275248_144990733d609b512179390a5d4c9d88" border="0" alt="[Hình: 10945547_887154631306317_139484440696449...0a5d4c9d88]" />[/CENTER]<br />
<br />
Nếu một ngày nào đó trong cuộc đời mênh mông này, vô tình hay hữu ý bạn gặp lại họ, những “người cũ” - họ sẽ mỉm cười với bạn rồi bước đi nhẹ như một cơn gió… Đừng vội nghĩ rằng họ đã hết đau vì những gì bạn đã mang đến, mà đó đơn giản chỉ là cách họ thứ tha cho chính hận thù trong lòng mình.<br />
<br />
Hãy nhớ rằng, một người phụ nữ mạnh mẽ sẽ không bao giờ khóc vì bạn thêm một lần nào nữa trong cuộc đời khi bạn quay lưng bước đi, đó không phải vì họ là người đàn bà vô cảm hay sắt đá, mà là vì có những yêu thương đã mất đi không thể cất thành lời, không thể biến thành nước mắt hay mãi mãi chẳng thế nào hóa thành bụi thành tro.<br />
<br />
Và chắc chắn khi một người phụ nữ mạnh mẽ nói rằng cô ấy sẽ vứt bỏ hết những yêu thương trong trái tim bạn đã đánh cắp để sống một cuộc đời khác, điều ấy đồng nghĩa rằng cô ấy sẽ mãi mãi bước ra khỏi cuộc đời của bạn. Không phải cô ấy cũng phũ phàng với kỉ niệm như bạn mà là cô ấy đang mỉm cười chúc phúc cho hạnh phúc hiện tại của bạn.<br />
<br />
Vì thế… sau này… chàng trai ạ!<br />
<br />
Sau này, nếu bên cạnh bạn là một cô gái mạnh mẽ, xin hãy dừng hành trình của bạn lại một phút thôi giữa dòng đời xô bồ chảy ngang cắt dọc ngoài kia để phát hiện rằng cô ấy vẫn âm thầm đi bên bạn và đợi chờ được bạn phát hiện…<br />
<br />
Sau này, nếu bên cạnh bạn là một người con gái mạnh mẽ, cô ấy không còn khóc trước nỗi đau của quá khứ nhưng sẽ rơi nước mắt trước nỗi đau mà bạn gặp phải… Xin hãy dùng yêu thương của bạn để lau đi những dòng nước mắt ấy…<br />
<br />
Sau này, nếu bên cạnh bạn là một cô gái mạnh mẽ, cô ấy mỉm cười trước niềm vui của bạn, hài lòng trước hạnh phúc mà bạn có được, cô ấy có thể lao hàng chục cây số đến bên bạn chỉ để uống với bạn một cốc bia như “ hai thằng đàn ông” khi bạn chống chếnh giữa sóng gió cuộc đời và miệng thì lúc nào cũng khăng khăng “Em thích cô đơn” mỗi khi bạn hỏi han cô ấy về chuyện tình yêu… Xin hãy dùng sự chân thành của bạn để làm cho những lời nói ấy lung lay …<br />
<br />
Con người sinh ra không ai đã sẵn biết mình mạnh mẽ , chỉ khi trải qua những thất bại, những vấp ngã người ta mới học cách trở nên mạnh mẽ hơn. Đừng nhìn vào một người con gái mạnh mẽ và phán xét rằng họ lạnh lùng hay đáng sợ, bởi vì những người con gái ấy mới chính là những người dễ bị tổn thương, cũng như đã nếm trải qua tổn thương mới mạnh mẽ đứng dậy mà bước tiếp…<br />
<br />
Vì thế….chàng trai ạ , nếu sau này bạn yêu một người con gái mạnh mẽ, hãy trân trọng cô ấy, đừng để cô ấy mãi mãi âm thầm bước sau lưng bạn, hãy bước lại gần bên, dành cho cô ấy một cái ôm thật chặt và nhớ rằng đừng bao giờ làm tổn thương cô gái ấy vì con gái mạnh mẽ… rất mong manh…<br />
 ]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Tôi không quan tâm]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4078</link>
			<pubDate>Fri, 06 Feb 2015 04:26:30 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4078</guid>
			<description><![CDATA[<br />
Tôi không quan tâm bạn mưu sinh thế nào mà chỉ muốn biết bạn khao khát điều gì và có dám mơ ước đạt được điều mình đang khao khát không...<br />
Tôi không quan tâm bạn bao nhiêu tuổi mà chỉ muốn biết bạn có dám như một kẻ ngốc liều mình vì tình yêu, vì những ước mơ và vì một chuyến phiêu lưu để được tồn tại trong cuộc đời này không...<br />
Tôi không cần biết điều gì mới phù hợp với ước mơ của bạn mà chỉ muốn biết bạn đã dám đối mặt với nỗi đau bị cuộc đời dối trá hay lại khép chặt lòng mình vì e sợ lại một nỗi đau khác...<br />
[CENTER]<img src="https://scontent-b-sin.xx.fbcdn.net/hphotos-xpa1/v/t1.0-9/10423654_885519174803196_5930387617241772141_n.jpg?oh=3918a1e06435c3f62275cd335899ea59&amp;oe=5559BF7D" border="0" alt="[Hình: 10423654_885519174803196_593038761724177...e=5559BF7D]" />[/CENTER]<br />
<br />
Tôi muốn biết bạn có dám ngồi lại với nỗi đau của tôi hay của chính bạn; có dám khiêu vũ thật điên cuồng để sự say mê tràn ngập đến tận đầu ngón tay và ngón chân của mình mà không cần phải e dè giữ ý, phải thực tế hay phải luôn nhớ đến những giới hạn của con người...<br />
Tôi không quan tâm câu chuyện bạn kể có thật hay không mà chỉ muốn biết bạn có dám làm thất vọng người khác để thành thật với bản thân mình... Liệu bạn có thể chịu đựng bị kết tội phản bội mà vẫn không phản bội lại chính nhân cách của mình... Liệu bạn sẽ trung thực và vì thế sẽ đáng được tin cậy chứ...<br />
Tôi muốn biết liệu bạn có nhận ra vẻ đẹp dù cho hằng ngày nó chẳng hề xinh đẹp, và liệu bạn có thể quyết định cuộc đời mình mà không cần sự hiện diện của Chúa...<br />
Tôi muốn biết liệu bạn sẽ chịu đựng được thất bại của lẫn bạn và tôi, đứng bên bờ hồ mà hét vang đến tận trời cao là “có”...<br />
Tôi muốn biết liệu bạn có thể thức dậy dù sau đêm dài đau khổ, thất vọng, kiệt sức và rã rời mà làm những gì phải làm cho các con của bạn không...<br />
Tôi không quan tâm bạn là ai hay làm sao đến được đây. Tôi chỉ muốn biết liệu bạn có thể sát cánh cùng tôi trong lửa đỏ và sẽ không chùn bước thoái lui...<br />
Tôi không quan tâm bạn đã học ở đâu, những gì và của ai. Tôi chỉ muốn biết liệu bạn có thể một mình đối diện với bản thân chân thật như người bạn bạn có bên mình trong những giây phút đơn độc...<br />
<br />
nguồn: sưu tầm]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br />
Tôi không quan tâm bạn mưu sinh thế nào mà chỉ muốn biết bạn khao khát điều gì và có dám mơ ước đạt được điều mình đang khao khát không...<br />
Tôi không quan tâm bạn bao nhiêu tuổi mà chỉ muốn biết bạn có dám như một kẻ ngốc liều mình vì tình yêu, vì những ước mơ và vì một chuyến phiêu lưu để được tồn tại trong cuộc đời này không...<br />
Tôi không cần biết điều gì mới phù hợp với ước mơ của bạn mà chỉ muốn biết bạn đã dám đối mặt với nỗi đau bị cuộc đời dối trá hay lại khép chặt lòng mình vì e sợ lại một nỗi đau khác...<br />
[CENTER]<img src="https://scontent-b-sin.xx.fbcdn.net/hphotos-xpa1/v/t1.0-9/10423654_885519174803196_5930387617241772141_n.jpg?oh=3918a1e06435c3f62275cd335899ea59&amp;oe=5559BF7D" border="0" alt="[Hình: 10423654_885519174803196_593038761724177...e=5559BF7D]" />[/CENTER]<br />
<br />
Tôi muốn biết bạn có dám ngồi lại với nỗi đau của tôi hay của chính bạn; có dám khiêu vũ thật điên cuồng để sự say mê tràn ngập đến tận đầu ngón tay và ngón chân của mình mà không cần phải e dè giữ ý, phải thực tế hay phải luôn nhớ đến những giới hạn của con người...<br />
Tôi không quan tâm câu chuyện bạn kể có thật hay không mà chỉ muốn biết bạn có dám làm thất vọng người khác để thành thật với bản thân mình... Liệu bạn có thể chịu đựng bị kết tội phản bội mà vẫn không phản bội lại chính nhân cách của mình... Liệu bạn sẽ trung thực và vì thế sẽ đáng được tin cậy chứ...<br />
Tôi muốn biết liệu bạn có nhận ra vẻ đẹp dù cho hằng ngày nó chẳng hề xinh đẹp, và liệu bạn có thể quyết định cuộc đời mình mà không cần sự hiện diện của Chúa...<br />
Tôi muốn biết liệu bạn sẽ chịu đựng được thất bại của lẫn bạn và tôi, đứng bên bờ hồ mà hét vang đến tận trời cao là “có”...<br />
Tôi muốn biết liệu bạn có thể thức dậy dù sau đêm dài đau khổ, thất vọng, kiệt sức và rã rời mà làm những gì phải làm cho các con của bạn không...<br />
Tôi không quan tâm bạn là ai hay làm sao đến được đây. Tôi chỉ muốn biết liệu bạn có thể sát cánh cùng tôi trong lửa đỏ và sẽ không chùn bước thoái lui...<br />
Tôi không quan tâm bạn đã học ở đâu, những gì và của ai. Tôi chỉ muốn biết liệu bạn có thể một mình đối diện với bản thân chân thật như người bạn bạn có bên mình trong những giây phút đơn độc...<br />
<br />
nguồn: sưu tầm]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Không thể và có thể]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4075</link>
			<pubDate>Tue, 03 Feb 2015 10:18:44 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4075</guid>
			<description><![CDATA[<br />
1. Người ta có thể dừng xe lại khá lâu chỉ để xem một vụ tai nạn nhưng lại không đủ kiên nhẫn để dừng xe khi đồng hồ giao thông vẫn đang báo đèn đỏ ở những giây cuối cùng...<br />
2. Người ta có thể ngay lập tức kỷ luật và trừ lương nhân viên, thậm chí đuổi việc vì mắc lỗi gây thiệt hại không lớn lắm, nhưng lại thật khó làm thế với lãnh đạo cho dù có thiệt hại lớn hơn nhiều…<br />
[CENTER]<img src="https://fbcdn-sphotos-a-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xap1/v/t1.0-9/10923247_878455558842891_9216527708341222401_n.jpg?oh=b6f6f4e0c729955183986f6cce26772f&amp;oe=5555352C&amp;__gda__=1433161712_8100da9a9bc3c08a29ade22ce4ad6161" border="0" alt="[Hình: 10923247_878455558842891_921652770834122...2ce4ad6161]" />[/CENTER]<br />
<br />
3. Người ta có thể nhậu nhẹt với bạn bè hàng giờ, nhưng lại không đủ kiên nhẫn và sẽ phát cáu nếu một trang web không mở được sau 10 giây…<br />
4. Người ta có thể ngồi cả buổi với người yêu tâm sự mọi chuyện, rồi an ủi, sẻ chia… nhưng lại không đủ kiên nhẫn để nghe Bố, nói trọn câu: dạo này Bố/ thấy hơi mệt, khó thở và tức ngực lắm, hôm nào con rảnh đưa Bố/ đi khám nhé…<br />
5. Người ta có thể sẵn sàng “bo” cho một “chân dài” nào đó với số tiền không nhỏ, nhưng lại không thể cho bà lão xin số tiền chỉ bằng 1/50 số tiền đó…<br />
6. Người ta có thể gọi điện tâm sự với người yêu hàng ngày và đến mấy chục phút, nhưng gọi cho Bố thì hoạ hoằn lắm, và thời gian thì chưa bằng 1/10 so với khi gọi cho người yêu…<br />
7. Người ta có thể mua cái váy tiền triệu và bao nhiêu đồ dùng đắt tiền nhưng không thể cho cô bé ôsin cái áo cũ đã lỗi mốt đã nhét trong góc tủ của mình…<br />
8. Người ta có thể ghếch chân lên tận mặt cậu bé đánh giày chỉ vì đã bỏ ra 5.000đ để cậu bé hì hụi dưới chân mình và họ không thể biết rằng cậu bé đang mừng thầm vì trưa nay không phải nhịn đói…<br />
9. Người ta có thể nhậu một bữa hết cả vài triệu, nhưng khi ra về, họ không quên mặc cả với bác xe ôm đến từng nghìn lẻ…<br />
10. Người ta có thể mua lại cả một cái nhà xuất bản, nhưng lại không thể mua một cuốn sách.<br />
11. Người ta có thể ngồi xe hơi sang trọng đến thăm làng trẻ mồ côi, nhưng họ lại không biết rằng bữa của các em trưa nay có những gì.<br />
12. Người ta có thể hô hào rất hoành tráng trên truyền hình về chuyện chống kỳ thị với những người có AIDS, nhưng họ lại không dám cầm tay động viên một bệnh nhân AIDS trong bệnh viện.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br />
1. Người ta có thể dừng xe lại khá lâu chỉ để xem một vụ tai nạn nhưng lại không đủ kiên nhẫn để dừng xe khi đồng hồ giao thông vẫn đang báo đèn đỏ ở những giây cuối cùng...<br />
2. Người ta có thể ngay lập tức kỷ luật và trừ lương nhân viên, thậm chí đuổi việc vì mắc lỗi gây thiệt hại không lớn lắm, nhưng lại thật khó làm thế với lãnh đạo cho dù có thiệt hại lớn hơn nhiều…<br />
[CENTER]<img src="https://fbcdn-sphotos-a-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xap1/v/t1.0-9/10923247_878455558842891_9216527708341222401_n.jpg?oh=b6f6f4e0c729955183986f6cce26772f&amp;oe=5555352C&amp;__gda__=1433161712_8100da9a9bc3c08a29ade22ce4ad6161" border="0" alt="[Hình: 10923247_878455558842891_921652770834122...2ce4ad6161]" />[/CENTER]<br />
<br />
3. Người ta có thể nhậu nhẹt với bạn bè hàng giờ, nhưng lại không đủ kiên nhẫn và sẽ phát cáu nếu một trang web không mở được sau 10 giây…<br />
4. Người ta có thể ngồi cả buổi với người yêu tâm sự mọi chuyện, rồi an ủi, sẻ chia… nhưng lại không đủ kiên nhẫn để nghe Bố, nói trọn câu: dạo này Bố/ thấy hơi mệt, khó thở và tức ngực lắm, hôm nào con rảnh đưa Bố/ đi khám nhé…<br />
5. Người ta có thể sẵn sàng “bo” cho một “chân dài” nào đó với số tiền không nhỏ, nhưng lại không thể cho bà lão xin số tiền chỉ bằng 1/50 số tiền đó…<br />
6. Người ta có thể gọi điện tâm sự với người yêu hàng ngày và đến mấy chục phút, nhưng gọi cho Bố thì hoạ hoằn lắm, và thời gian thì chưa bằng 1/10 so với khi gọi cho người yêu…<br />
7. Người ta có thể mua cái váy tiền triệu và bao nhiêu đồ dùng đắt tiền nhưng không thể cho cô bé ôsin cái áo cũ đã lỗi mốt đã nhét trong góc tủ của mình…<br />
8. Người ta có thể ghếch chân lên tận mặt cậu bé đánh giày chỉ vì đã bỏ ra 5.000đ để cậu bé hì hụi dưới chân mình và họ không thể biết rằng cậu bé đang mừng thầm vì trưa nay không phải nhịn đói…<br />
9. Người ta có thể nhậu một bữa hết cả vài triệu, nhưng khi ra về, họ không quên mặc cả với bác xe ôm đến từng nghìn lẻ…<br />
10. Người ta có thể mua lại cả một cái nhà xuất bản, nhưng lại không thể mua một cuốn sách.<br />
11. Người ta có thể ngồi xe hơi sang trọng đến thăm làng trẻ mồ côi, nhưng họ lại không biết rằng bữa của các em trưa nay có những gì.<br />
12. Người ta có thể hô hào rất hoành tráng trên truyền hình về chuyện chống kỳ thị với những người có AIDS, nhưng họ lại không dám cầm tay động viên một bệnh nhân AIDS trong bệnh viện.]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Sức mạnh của lời nói]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4072</link>
			<pubDate>Fri, 23 Jan 2015 09:56:47 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4072</guid>
			<description><![CDATA[<br />
​Một bầy ếch đi dạo trong rừng và có hai con bị rơi xuống một cái hố sâu. Tất cả các con ếch còn lại trong bầy đều bu quanh miệng hố để kéo chúng lên. Nhưng khi thấy cái hố quá sâu, cả bầy liền nói với hai con ếch rằng chúng chỉ còn nước chết mà thôi.<br />
Hai con ếch bỏ ngoài tai những lời bình luận đó và cố hết sức nhảy lên khỏi hố. Những con ếch kia lại nói với chúng đừng nên phí sức, rằng chúng chỉ còn nước chết.<br />
[CENTER]<img src="https://scontent-b-lax.xx.fbcdn.net/hphotos-xfp1/v/t1.0-9/p526x296/10409104_873016899386757_250022959329987663_n.png?oh=cd7a200de4bbe7593d794c4af97d1e91&amp;oe=556B913B" border="0" alt="[Hình: 10409104_873016899386757_250022959329987...e=556B913B]" />[/CENTER]<br />
<br />
Sau cùng, một con ếch phía dưới nghe theo những gì cả bầy đã nói, nó bỏ cuộc và ngã lăn ra chết trong sự tuyệt vọng.<br />
Con ếch còn lại tiếp tục cố gắng nhảy. Một lần nữa cả bầy xúm lại và thét lên khuyên nó hãy thôi. Nó càng nhảy mạnh hơn nữa. Cuối cùng nó nhảy được lên bờ. Cả bầy vây quanh và hỏi nó: "Anh không nghe tụi tôi nói gì hay sao?".<br />
Thì ra con ếch này bị nặng tai. Nó tưởng cả bầy ếch đã động viên nó suốt khoảng thời gian vừa qua.<br />
Có một sức mạnh sống và chết nơi miệng lưỡi chúng ta. Một lời động viên khích lệ cho một người đang bế tắc có thể vực người ấy dậy và giúp anh ta vượt qua khó khăn. Nhưng cũng lời nói có thể giết chết một người trong cơn tuyệt vọng. Do đó, hãy cẩn thận với những gì chúng ta nói ra. Bất kỳ người nào cũng có thể nói những lời hủy diệt để cướp đi tinh thần của những người đang ở trong hoàn cảnh khốn khó. Quý báu thay là những ai dành thì giờ để động viên và khích lệ người khác.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br />
​Một bầy ếch đi dạo trong rừng và có hai con bị rơi xuống một cái hố sâu. Tất cả các con ếch còn lại trong bầy đều bu quanh miệng hố để kéo chúng lên. Nhưng khi thấy cái hố quá sâu, cả bầy liền nói với hai con ếch rằng chúng chỉ còn nước chết mà thôi.<br />
Hai con ếch bỏ ngoài tai những lời bình luận đó và cố hết sức nhảy lên khỏi hố. Những con ếch kia lại nói với chúng đừng nên phí sức, rằng chúng chỉ còn nước chết.<br />
[CENTER]<img src="https://scontent-b-lax.xx.fbcdn.net/hphotos-xfp1/v/t1.0-9/p526x296/10409104_873016899386757_250022959329987663_n.png?oh=cd7a200de4bbe7593d794c4af97d1e91&amp;oe=556B913B" border="0" alt="[Hình: 10409104_873016899386757_250022959329987...e=556B913B]" />[/CENTER]<br />
<br />
Sau cùng, một con ếch phía dưới nghe theo những gì cả bầy đã nói, nó bỏ cuộc và ngã lăn ra chết trong sự tuyệt vọng.<br />
Con ếch còn lại tiếp tục cố gắng nhảy. Một lần nữa cả bầy xúm lại và thét lên khuyên nó hãy thôi. Nó càng nhảy mạnh hơn nữa. Cuối cùng nó nhảy được lên bờ. Cả bầy vây quanh và hỏi nó: "Anh không nghe tụi tôi nói gì hay sao?".<br />
Thì ra con ếch này bị nặng tai. Nó tưởng cả bầy ếch đã động viên nó suốt khoảng thời gian vừa qua.<br />
Có một sức mạnh sống và chết nơi miệng lưỡi chúng ta. Một lời động viên khích lệ cho một người đang bế tắc có thể vực người ấy dậy và giúp anh ta vượt qua khó khăn. Nhưng cũng lời nói có thể giết chết một người trong cơn tuyệt vọng. Do đó, hãy cẩn thận với những gì chúng ta nói ra. Bất kỳ người nào cũng có thể nói những lời hủy diệt để cướp đi tinh thần của những người đang ở trong hoàn cảnh khốn khó. Quý báu thay là những ai dành thì giờ để động viên và khích lệ người khác.]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Tặng Một Hơi Thở Cho 1 Người!]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4063</link>
			<pubDate>Wed, 07 Jan 2015 09:12:17 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4063</guid>
			<description><![CDATA[<br />
​Sáng 7h ngày...<br />
<br />
Tút tút....tút...<br />
Alo-1ngưòi con trai-Anh đang trước nhà nè, nhanh đi trễ giờ rồi…<br />
Ok, ra rồi nè-tút..tút...Hiền chạy ra…<br />
<br />
Lĩnh chạy 1 chiếc xe đạp đen, mặc 1 chiếc áo thun trắng và gìean đen đơn giản<br />
Hiền hôm nay lại có trò để bắt nạt Lĩnh, cô hẹn hôm nay Lĩnh phải đèo cô len xã ăn kem...cách đây 27km<br />
2 người bắt đầu đi, trên con đường nhỏ xung quanh là cảnh bao la của đồng lúa..1h đồng hồ sau, trước quán kem.<br />
<br />
[CENTER]<img src="https://fbcdn-sphotos-a-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xap1/v/t1.0-9/p417x417/10885041_853534364668344_8977256625819767382_n.png?oh=c53682f24d32766bfec5650b620e0963&amp;oe=552CDDD6&amp;__gda__=1428354696_064a0a19365c6beb36d14a5b5bb8f23f" border="0" alt="[Hình: 10885041_853534364668344_897725662581976...5b5bb8f23f]" />[/CENTER]<br />
<br />
2 người ngồi vào bàn...gọi 2 ly kem người Lĩnh ướt Đẫm mồ hôi..<br />
-Lĩnh và Hiền quen nhau gần 1 năm..Hiền là 1 cô gái cá tính rất thích bắt nạt và làm nũng Lĩnh<br />
Lĩnh 1 chàng trai 19 tuổi, cao mái tóc ngắn gọn, gương mặt trắng nhưng màu trắng bệt rất kì lạ<br />
-2 ngưòi ăn kem xong ! Hiền nhìn ngầng đường thấy 1 quán bán trân châu<br />
-Anh em qua mua Trân Châu nha, anh đợi em cái nha..<br />
Hiền chạy thật nhanh qua đường Lĩnh đứng đợi<br />
Cô vẫn có cách làm khó cậu trai mua Trân châu xong Hiền gọi<br />
-Anh qua đây cầm ly Trân châu cho em nè..<br />
-Em qua đây đi-Lĩnh mệt nhoc trả lời<br />
-Bây giờ anh qua không...<br />
Lĩnh đi qua được rồi...-dắt theo xe đạp Lĩnh từ từ đi qua..<br />
Cầm ly trân Châu đủ màu sắc thật đep..cô ngắm nghía rồi đưa cho Lĩnh..Lĩnh đi theo sau cô tay cầm 2 ly trân châu dắt xe..qua đưòng bổng lĩnh vấp ngã...làm đổ ly Trân Châu đầy đường<br />
Trời ơi, anh thật vô dụng..HIền dỗi hờn<br />
-Xin lỗi anh, anh, lỡ vấp<br />
Vậy đó..<br />
2 ngày sau từ lúc giận Lĩnh vì 2 ly Trân Châu, Hiền không thèm Gặp Lĩnh<br />
Chiều hôm đó.Lĩnh đến nhà Hiền để xin lổi<br />
-Em ra đi anh muốn nói chuyện được không<br />
được rồi đợi tí..<br />
Anh mún...LĨnh nhỏ nhẹ-XIn lỗi em được không<br />
-Anh là 1 thằng con trai mềm yếu, sao cái gì anh cũng xin lỗi xin lỗi, đi đâu em cũng quuyết định<br />
Bây giờ, em muốn Chia tay với anh..<br />
Lĩnh nhìn thẳng vào mắt Hiền, đôi mắt Hiền rất dức khoác<br />
-Ùhm, anh đồng ý..<br />
Hiền đi vào nhà..Rầm..<br />
Lĩnh ra về..<br />
2 ngày...3 ngày., 1 tuần..<br />
Hiền không hỉu sao Lĩnh không năn nỉ., Hiền biết Lĩnh iu Hiền lắm mà<br />
Cô đợi hoài mà khôngthấy tin tức..<br />
Cô liền gọi điện cho Lĩnh..<br />
tút tút..<br />
Alo..giọng 1 ngưòi đàn bà nhất máy<br />
Cho con gặp a Lĩnh cô-con là Hiền<br />
-Con qua đây đi, cô có chuyện mún nói-Mẹ lĩnh nói với Hiền<br />
10p sau Hiền qua nhà Lĩnh..vào nhà mẹ Lĩnh đang ngồi...<br />
-Con ngồi xuống đi<br />
-Bà nói với Hiền..Lĩnh nó đang trong viện, nó bị thiếu máu não 2 năm nay rồi, nó yếu ớt lắm nhưng từ ngày nó quen con, nó đỡ nhiều nhưng, 1 tuần nay nó lại trỡ bệnh nặng hơn và phải nhập viện…<br />
-Hiền Hoảng hốt...<br />
-Hiền như chết lặng, cô rơi nước mắt, nhẹ nhẹ từng giọt, tim cô giờ đây dường như sắp mất đi 1 nữa…<br />
Cô chạy thật nhanh, cô chạy như đang cần thấy gấp lần cuối cơ hội, và dường như chỉ cần trong 1 tíc tắc cô sẽ mất đi 1 người quan trọng nhất với cô<br />
-Lĩnh là người luôn che chỡ bảo vệ cô, luôn làm mọi thứ cô yêu cầu, mọi điều làm cô vui...<br />
Hộc..hộc..cô thở dồn giờ cô mới cảm giác được sự mệt mõi thật sự, cô mới có thấy sự mệt mõi khi cô bắt Lĩnh cõng cô lên ngọn đồi nhưng phãi chạy..Lĩnh chạy..trên lưng là người con gái anh ấy iu, hơi thỡ mệt nhọc của lĩnh mà Hiển từng thấy giờ cô mới bik mệt như thế nào..<br />
-Bệnh Viện...cô đã tới, cô chạy thật nhanh đến căn phòng nơi mà Lĩnh đang nằm..Lĩnh đang nhìn ra ngoài cửa sổ và anh chưa bik là Hiền đã tới…<br />
-Lúc này Hiền mới nhận thấy sự thanh thoát và yên bình ở lĩnh<br />
-Anh thật là 1 con người yếu đuối, mới có tí xíu cũng mệt..-Cô chợt nhớ lại những gì cô thường nói với Anh...<br />
-Anh, cô nhào tới thật nhanh và ôm chầm lấy Lỉnh...Cô siết thật chặt , cô khóc..<br />
-Em xin lỗi anh..Em muốn quay lại được không anh..Em iu anh nhìu lắm, anh, sao anh không cho em bik, sao anh không nói với em là anh bị bệnh...tại sao anh giấu em<br />
LĨnh không nói 1 lời nào, anh khóc, đôi mắt đỏ dần, giọt nước mắt rơi xuống cánh tay mà cô đang ôm anh..rớt rớt từng giọt từng giọt<br />
anh vội lau nói chuyện mắt..anh lấy trong ngăn tủ ra 1 thứ..<br />
-Ly Trân Châu..cô ngạc nhiên<br />
-Uhm, Anh đền cho em nè, em đừng giận anh nha...<br />
-Anh ngốc qua., em không giận anh đâu..Anh, cô khóc trong tiềng nấc và trong lòng anh, bàn tay anh nhẹ nhàng lau nói chuyện mắt cho cô..tay anh cầm chắc ly Trân Châu đầy màu sắc dưới nằng chiều..2 người như 1 bức tranh thật buồn thảm..<br />
1 tuần sau..vào đúng chiều thứ bảy...cô chuẩn bị vào thăm anh..cô còn mang them 2 ly kem, chính cô đã đạp xe 27km lên xã mua về để cho anh ăn..và những lúc này đây anh iu cô nhìu như thế nào chỉ chính cô mới hỉu..cô tự tay làm đồ ăn..gọt trái cây..những điều mà cô bắt anh phãi làm cho cô trước đây<br />
cô đi qua bên đường tiến thẳng vào cổng bệnh viện..trong lòng cô như sắp đi vào nơi mà cô cảm thấy được tình yêu thật sự...nơi có anh đang đợi cô ở đó..<br />
...Rầm....<br />
----------------------<br />
Cô giật mình mở mắt ra, 1 bộ đồ trắng, cô đang nằm trên 1 cái giường trắng...mẹ cô đang ngồi trên ghế..<br />
cô từ từ mở mắt ra, làm quen lại với ánh sáng..<br />
-Mẹ..-cô gọi<br />
-Con, con tình rồi anh, mẹ lo qua, mẹ sợ qua, con còn đau không, con đỡ chưa<br />
-Con bị gì vậy mẹ..-cô mới đưa tay sờ lên đầu..đầu cô được băng lại, cô mới cảm giác nhói đau...<br />
-..Con ăn gì không..<br />
-Không con chỉ muốn biết con bị gì..<br />
-Mẹ cô chỉ nín<br />
-Cô hỏi dồn, chiện gì xảy ra vậy mẹ..<br />
-Con bị tai nạn.1 chiếc xe đã đâm vào con khi con đang qua đường trước cổng bệnh viện...<br />
-Vậy khi nào vậy mẹ, con vào đây từ lúc nào..<br />
-2 ngày trước-mẹ cô buồn bã nói..<br />
Cô lúc này mới chợt nhớ tới lúc cô đang định vào thăm Lĩnh..<br />
-VẬy anh Lĩnh đâu mẹ, anh ấy còn ở đây chứ, con muốn qua phòng anh ấy..<br />
Mẹ cô khẽ rơi nước mắt, mẹ cô khóc, khóc nức nỡ<br />
Bà làm cô khó hiểu..bà ôm lấy cô..bà nói đau khổ trong tiếng nấc<br />
-Mẹ và con mang ơn nó nhiều lắm..mẹ mang nợ nó..<br />
-Sao vậy mẹ..mẹ kể con nghe đi mẹ..<br />
-Nó , nó , con còn sống là nhờ nó..-bà vẫn nức nở..và bà đi tới bàn cầm qua đưa cho Hiền 1 hộp ..<br />
Hiền mở hộp ra..1 ly trân châu..1 bức thư..<br />
-ngày../../...<br />
Em iu, Khi em đọc là thư này, thì chắc anh sẽ không bao giờ gặp được em nữa..,Anh yêu em, Nhưng Anh sẽ mãi yêu em, anh sẽ theo làn gió,anh sẽ tan theo nắng chiều,,Anh đã mãi mãi xa em<br />
Em nè, Em có bik là anh yêu em nhìu như thế nào không, Anh yêu em mà anh tự dặn lòng là anh sẽ không bao giờ làm em buồn được,Anh muốn chỉ làm em vui kể cả khi anh phãi làm điều gì đó mà anh không thể làm được.<br />
Khi em nói lời chia tay, tim anh như xé ra,Anh chấp nhận vì sao em bik không.? Vì anh không thể làm em buồn, nếu quuyet định đó làm e vui anh vẫn chấp nhận,<br />
Anh chỉ có thể làm hết sức vì anh yêu em, đến khi anh chết, Anh bik thời gian sống của anh chẳng con được bao lâu nữa nên anh chỉ làm được hết sức mình,<br />
Tạm biệt em, chắc có lẽ là Vĩnh biệt,,Anh yêu em,,Anh mong em sẽ sống tốt anh chỉ xin lỗi lần cuối này nữa thôi,!! Em chấp nhận nha em<br />
Anh xin lỗi em,Vì anh không thể bên cạnh em được nữa và anh xin em 1 lần cuối Em hãy sống thật tốt,, Sống luôn cả phần cuộc sóng của anh em nhé,<br />
Anh yêu em<br />
.......<br />
-----------------------------------<br />
LĨnh đã làm tất cả cho cô làm tất cả mọi thứ cô yêu cầu...<br />
Cô đã có qua nhìu sự nuông chiều của anh, cô nhận qua nhìu tình yêu từ anh<br />
Và bây giờ cô đã mất anh, cô mất tất cả trong khoảng thời gian qua cô đã chưa 1 lần nào làm anh vui, chưa 1 lần làm anh cảm nhận được tình yêu từ cô, đã đả chưa ,,chưa bao giờ..thấy được sự thất vọng từ anh, Cô hét lên....<br />
Mất hết thật rồi<br />
-Nó đã truyền máu cho con..con mất máu qua nhìu và nhóm máu nó cùng với nhóm máu của con<br />
LĨnh đang ngồi trong phòng và nghe tiếng hối hả la lên<br />
Tránh ra Tránh ra..phòng anh đối diện Khu cấp cứu..anh thấy 1 người đang bế 1 cô gái..Và anh đã lạnh xương sống khi thấy đó chính là Hiền,!! nguoi` Hiền đầy máu,,Máu chảy rất nhìu,,Anh vội chạy ra anh dùng hết sức còn tồn tại trong anh, Chạy thật nhanh,<br />
-Máu cần vô máu cho cô ây-các bác sĩ hối<br />
-1 cô y tá đang đi ra thật nhanh với mẩu máu ..<br />
-Hết rồi, nhóm máu này trong Kho chì còn 1 ít<br />
-Nhóm máu gì.<br />
-AB-cô ý tá tl và truyền máu cho Hiền<br />
-Không đủ..Nhanh lên xem ai có nhóm máu này<br />
Trong bệnh viện này chẳng có ai có nhóm máu này..<br />
Lĩnh ngồi bệt xuống, và lý do gì đó anh chạy nhanh về phòng lấy quyển sổ bệnh Ra..<br />
-Huynh Công Lĩnh<br />
-Nhóm máu AB<br />
-Tình Trạng bệnh: Thiếu máu não<br />
-.....<br />
Anh cầm theo quyển sổ đó và chạy thật nhanh vào phòng cấp cứu , các y tá ngăn lại..<br />
Tôi, tôi nhóm máu AB, tôi truyền mau<br />
----------------------<br />
Lĩnh mở mắt ra, nhìn lên đồng hồ, nhưng hơi sức anh đã cạn kiệt, anh nhớ lại..<br />
-Bác sĩ tôi xin hiến máu để cứu cô ấy..<br />
-Nhưng, anh anh không thể hiến máu được, anh sẽ chết...-BS cầm quyển sổ bệnh và nói..<br />
-Tôi chấp nhận, tôi kí tên hiến máu nhanh lên đi , làm đi...-Anh hét lên, anh khóc và hét lên<br />
---------------------<br />
Anh cố gắng xoay đầu qua..thấy mẹ anh và mẹ Hiền đang ngồi khóc<br />
-BS đi vào và trao cho mẹ anh 1 tờ giấy<br />
-Mẹ anh khóc BS bắt đầu đo nhịp tim và ...<br />
-Mẹ ơi, cho con xin 1 tờ giấy và cây viết..-Anh mệt nhọc nói khẽ<br />
Anh-Hiền thét lớn hơn khi mẹ cô đã kể xong..<br />
-Nó đã trao hơi thở và thời gian sống cuối cùng mà nó có cho con..<br />
Cô nắm chặt lá thư và ly Trân Châu trên tay...<br />
Dòng chữ nghệch nghoach còn dấu của nói chuyện mắt dang dở của 1 Chàng trai<br />
-Chàng đang nhìn theo nắng xen qua cửa sổ dưới hơi thở của làn Gió...........]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br />
​Sáng 7h ngày...<br />
<br />
Tút tút....tút...<br />
Alo-1ngưòi con trai-Anh đang trước nhà nè, nhanh đi trễ giờ rồi…<br />
Ok, ra rồi nè-tút..tút...Hiền chạy ra…<br />
<br />
Lĩnh chạy 1 chiếc xe đạp đen, mặc 1 chiếc áo thun trắng và gìean đen đơn giản<br />
Hiền hôm nay lại có trò để bắt nạt Lĩnh, cô hẹn hôm nay Lĩnh phải đèo cô len xã ăn kem...cách đây 27km<br />
2 người bắt đầu đi, trên con đường nhỏ xung quanh là cảnh bao la của đồng lúa..1h đồng hồ sau, trước quán kem.<br />
<br />
[CENTER]<img src="https://fbcdn-sphotos-a-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xap1/v/t1.0-9/p417x417/10885041_853534364668344_8977256625819767382_n.png?oh=c53682f24d32766bfec5650b620e0963&amp;oe=552CDDD6&amp;__gda__=1428354696_064a0a19365c6beb36d14a5b5bb8f23f" border="0" alt="[Hình: 10885041_853534364668344_897725662581976...5b5bb8f23f]" />[/CENTER]<br />
<br />
2 người ngồi vào bàn...gọi 2 ly kem người Lĩnh ướt Đẫm mồ hôi..<br />
-Lĩnh và Hiền quen nhau gần 1 năm..Hiền là 1 cô gái cá tính rất thích bắt nạt và làm nũng Lĩnh<br />
Lĩnh 1 chàng trai 19 tuổi, cao mái tóc ngắn gọn, gương mặt trắng nhưng màu trắng bệt rất kì lạ<br />
-2 ngưòi ăn kem xong ! Hiền nhìn ngầng đường thấy 1 quán bán trân châu<br />
-Anh em qua mua Trân Châu nha, anh đợi em cái nha..<br />
Hiền chạy thật nhanh qua đường Lĩnh đứng đợi<br />
Cô vẫn có cách làm khó cậu trai mua Trân châu xong Hiền gọi<br />
-Anh qua đây cầm ly Trân châu cho em nè..<br />
-Em qua đây đi-Lĩnh mệt nhoc trả lời<br />
-Bây giờ anh qua không...<br />
Lĩnh đi qua được rồi...-dắt theo xe đạp Lĩnh từ từ đi qua..<br />
Cầm ly trân Châu đủ màu sắc thật đep..cô ngắm nghía rồi đưa cho Lĩnh..Lĩnh đi theo sau cô tay cầm 2 ly trân châu dắt xe..qua đưòng bổng lĩnh vấp ngã...làm đổ ly Trân Châu đầy đường<br />
Trời ơi, anh thật vô dụng..HIền dỗi hờn<br />
-Xin lỗi anh, anh, lỡ vấp<br />
Vậy đó..<br />
2 ngày sau từ lúc giận Lĩnh vì 2 ly Trân Châu, Hiền không thèm Gặp Lĩnh<br />
Chiều hôm đó.Lĩnh đến nhà Hiền để xin lổi<br />
-Em ra đi anh muốn nói chuyện được không<br />
được rồi đợi tí..<br />
Anh mún...LĨnh nhỏ nhẹ-XIn lỗi em được không<br />
-Anh là 1 thằng con trai mềm yếu, sao cái gì anh cũng xin lỗi xin lỗi, đi đâu em cũng quuyết định<br />
Bây giờ, em muốn Chia tay với anh..<br />
Lĩnh nhìn thẳng vào mắt Hiền, đôi mắt Hiền rất dức khoác<br />
-Ùhm, anh đồng ý..<br />
Hiền đi vào nhà..Rầm..<br />
Lĩnh ra về..<br />
2 ngày...3 ngày., 1 tuần..<br />
Hiền không hỉu sao Lĩnh không năn nỉ., Hiền biết Lĩnh iu Hiền lắm mà<br />
Cô đợi hoài mà khôngthấy tin tức..<br />
Cô liền gọi điện cho Lĩnh..<br />
tút tút..<br />
Alo..giọng 1 ngưòi đàn bà nhất máy<br />
Cho con gặp a Lĩnh cô-con là Hiền<br />
-Con qua đây đi, cô có chuyện mún nói-Mẹ lĩnh nói với Hiền<br />
10p sau Hiền qua nhà Lĩnh..vào nhà mẹ Lĩnh đang ngồi...<br />
-Con ngồi xuống đi<br />
-Bà nói với Hiền..Lĩnh nó đang trong viện, nó bị thiếu máu não 2 năm nay rồi, nó yếu ớt lắm nhưng từ ngày nó quen con, nó đỡ nhiều nhưng, 1 tuần nay nó lại trỡ bệnh nặng hơn và phải nhập viện…<br />
-Hiền Hoảng hốt...<br />
-Hiền như chết lặng, cô rơi nước mắt, nhẹ nhẹ từng giọt, tim cô giờ đây dường như sắp mất đi 1 nữa…<br />
Cô chạy thật nhanh, cô chạy như đang cần thấy gấp lần cuối cơ hội, và dường như chỉ cần trong 1 tíc tắc cô sẽ mất đi 1 người quan trọng nhất với cô<br />
-Lĩnh là người luôn che chỡ bảo vệ cô, luôn làm mọi thứ cô yêu cầu, mọi điều làm cô vui...<br />
Hộc..hộc..cô thở dồn giờ cô mới cảm giác được sự mệt mõi thật sự, cô mới có thấy sự mệt mõi khi cô bắt Lĩnh cõng cô lên ngọn đồi nhưng phãi chạy..Lĩnh chạy..trên lưng là người con gái anh ấy iu, hơi thỡ mệt nhọc của lĩnh mà Hiển từng thấy giờ cô mới bik mệt như thế nào..<br />
-Bệnh Viện...cô đã tới, cô chạy thật nhanh đến căn phòng nơi mà Lĩnh đang nằm..Lĩnh đang nhìn ra ngoài cửa sổ và anh chưa bik là Hiền đã tới…<br />
-Lúc này Hiền mới nhận thấy sự thanh thoát và yên bình ở lĩnh<br />
-Anh thật là 1 con người yếu đuối, mới có tí xíu cũng mệt..-Cô chợt nhớ lại những gì cô thường nói với Anh...<br />
-Anh, cô nhào tới thật nhanh và ôm chầm lấy Lỉnh...Cô siết thật chặt , cô khóc..<br />
-Em xin lỗi anh..Em muốn quay lại được không anh..Em iu anh nhìu lắm, anh, sao anh không cho em bik, sao anh không nói với em là anh bị bệnh...tại sao anh giấu em<br />
LĨnh không nói 1 lời nào, anh khóc, đôi mắt đỏ dần, giọt nước mắt rơi xuống cánh tay mà cô đang ôm anh..rớt rớt từng giọt từng giọt<br />
anh vội lau nói chuyện mắt..anh lấy trong ngăn tủ ra 1 thứ..<br />
-Ly Trân Châu..cô ngạc nhiên<br />
-Uhm, Anh đền cho em nè, em đừng giận anh nha...<br />
-Anh ngốc qua., em không giận anh đâu..Anh, cô khóc trong tiềng nấc và trong lòng anh, bàn tay anh nhẹ nhàng lau nói chuyện mắt cho cô..tay anh cầm chắc ly Trân Châu đầy màu sắc dưới nằng chiều..2 người như 1 bức tranh thật buồn thảm..<br />
1 tuần sau..vào đúng chiều thứ bảy...cô chuẩn bị vào thăm anh..cô còn mang them 2 ly kem, chính cô đã đạp xe 27km lên xã mua về để cho anh ăn..và những lúc này đây anh iu cô nhìu như thế nào chỉ chính cô mới hỉu..cô tự tay làm đồ ăn..gọt trái cây..những điều mà cô bắt anh phãi làm cho cô trước đây<br />
cô đi qua bên đường tiến thẳng vào cổng bệnh viện..trong lòng cô như sắp đi vào nơi mà cô cảm thấy được tình yêu thật sự...nơi có anh đang đợi cô ở đó..<br />
...Rầm....<br />
----------------------<br />
Cô giật mình mở mắt ra, 1 bộ đồ trắng, cô đang nằm trên 1 cái giường trắng...mẹ cô đang ngồi trên ghế..<br />
cô từ từ mở mắt ra, làm quen lại với ánh sáng..<br />
-Mẹ..-cô gọi<br />
-Con, con tình rồi anh, mẹ lo qua, mẹ sợ qua, con còn đau không, con đỡ chưa<br />
-Con bị gì vậy mẹ..-cô mới đưa tay sờ lên đầu..đầu cô được băng lại, cô mới cảm giác nhói đau...<br />
-..Con ăn gì không..<br />
-Không con chỉ muốn biết con bị gì..<br />
-Mẹ cô chỉ nín<br />
-Cô hỏi dồn, chiện gì xảy ra vậy mẹ..<br />
-Con bị tai nạn.1 chiếc xe đã đâm vào con khi con đang qua đường trước cổng bệnh viện...<br />
-Vậy khi nào vậy mẹ, con vào đây từ lúc nào..<br />
-2 ngày trước-mẹ cô buồn bã nói..<br />
Cô lúc này mới chợt nhớ tới lúc cô đang định vào thăm Lĩnh..<br />
-VẬy anh Lĩnh đâu mẹ, anh ấy còn ở đây chứ, con muốn qua phòng anh ấy..<br />
Mẹ cô khẽ rơi nước mắt, mẹ cô khóc, khóc nức nỡ<br />
Bà làm cô khó hiểu..bà ôm lấy cô..bà nói đau khổ trong tiếng nấc<br />
-Mẹ và con mang ơn nó nhiều lắm..mẹ mang nợ nó..<br />
-Sao vậy mẹ..mẹ kể con nghe đi mẹ..<br />
-Nó , nó , con còn sống là nhờ nó..-bà vẫn nức nở..và bà đi tới bàn cầm qua đưa cho Hiền 1 hộp ..<br />
Hiền mở hộp ra..1 ly trân châu..1 bức thư..<br />
-ngày../../...<br />
Em iu, Khi em đọc là thư này, thì chắc anh sẽ không bao giờ gặp được em nữa..,Anh yêu em, Nhưng Anh sẽ mãi yêu em, anh sẽ theo làn gió,anh sẽ tan theo nắng chiều,,Anh đã mãi mãi xa em<br />
Em nè, Em có bik là anh yêu em nhìu như thế nào không, Anh yêu em mà anh tự dặn lòng là anh sẽ không bao giờ làm em buồn được,Anh muốn chỉ làm em vui kể cả khi anh phãi làm điều gì đó mà anh không thể làm được.<br />
Khi em nói lời chia tay, tim anh như xé ra,Anh chấp nhận vì sao em bik không.? Vì anh không thể làm em buồn, nếu quuyet định đó làm e vui anh vẫn chấp nhận,<br />
Anh chỉ có thể làm hết sức vì anh yêu em, đến khi anh chết, Anh bik thời gian sống của anh chẳng con được bao lâu nữa nên anh chỉ làm được hết sức mình,<br />
Tạm biệt em, chắc có lẽ là Vĩnh biệt,,Anh yêu em,,Anh mong em sẽ sống tốt anh chỉ xin lỗi lần cuối này nữa thôi,!! Em chấp nhận nha em<br />
Anh xin lỗi em,Vì anh không thể bên cạnh em được nữa và anh xin em 1 lần cuối Em hãy sống thật tốt,, Sống luôn cả phần cuộc sóng của anh em nhé,<br />
Anh yêu em<br />
.......<br />
-----------------------------------<br />
LĨnh đã làm tất cả cho cô làm tất cả mọi thứ cô yêu cầu...<br />
Cô đã có qua nhìu sự nuông chiều của anh, cô nhận qua nhìu tình yêu từ anh<br />
Và bây giờ cô đã mất anh, cô mất tất cả trong khoảng thời gian qua cô đã chưa 1 lần nào làm anh vui, chưa 1 lần làm anh cảm nhận được tình yêu từ cô, đã đả chưa ,,chưa bao giờ..thấy được sự thất vọng từ anh, Cô hét lên....<br />
Mất hết thật rồi<br />
-Nó đã truyền máu cho con..con mất máu qua nhìu và nhóm máu nó cùng với nhóm máu của con<br />
LĨnh đang ngồi trong phòng và nghe tiếng hối hả la lên<br />
Tránh ra Tránh ra..phòng anh đối diện Khu cấp cứu..anh thấy 1 người đang bế 1 cô gái..Và anh đã lạnh xương sống khi thấy đó chính là Hiền,!! nguoi` Hiền đầy máu,,Máu chảy rất nhìu,,Anh vội chạy ra anh dùng hết sức còn tồn tại trong anh, Chạy thật nhanh,<br />
-Máu cần vô máu cho cô ây-các bác sĩ hối<br />
-1 cô y tá đang đi ra thật nhanh với mẩu máu ..<br />
-Hết rồi, nhóm máu này trong Kho chì còn 1 ít<br />
-Nhóm máu gì.<br />
-AB-cô ý tá tl và truyền máu cho Hiền<br />
-Không đủ..Nhanh lên xem ai có nhóm máu này<br />
Trong bệnh viện này chẳng có ai có nhóm máu này..<br />
Lĩnh ngồi bệt xuống, và lý do gì đó anh chạy nhanh về phòng lấy quyển sổ bệnh Ra..<br />
-Huynh Công Lĩnh<br />
-Nhóm máu AB<br />
-Tình Trạng bệnh: Thiếu máu não<br />
-.....<br />
Anh cầm theo quyển sổ đó và chạy thật nhanh vào phòng cấp cứu , các y tá ngăn lại..<br />
Tôi, tôi nhóm máu AB, tôi truyền mau<br />
----------------------<br />
Lĩnh mở mắt ra, nhìn lên đồng hồ, nhưng hơi sức anh đã cạn kiệt, anh nhớ lại..<br />
-Bác sĩ tôi xin hiến máu để cứu cô ấy..<br />
-Nhưng, anh anh không thể hiến máu được, anh sẽ chết...-BS cầm quyển sổ bệnh và nói..<br />
-Tôi chấp nhận, tôi kí tên hiến máu nhanh lên đi , làm đi...-Anh hét lên, anh khóc và hét lên<br />
---------------------<br />
Anh cố gắng xoay đầu qua..thấy mẹ anh và mẹ Hiền đang ngồi khóc<br />
-BS đi vào và trao cho mẹ anh 1 tờ giấy<br />
-Mẹ anh khóc BS bắt đầu đo nhịp tim và ...<br />
-Mẹ ơi, cho con xin 1 tờ giấy và cây viết..-Anh mệt nhọc nói khẽ<br />
Anh-Hiền thét lớn hơn khi mẹ cô đã kể xong..<br />
-Nó đã trao hơi thở và thời gian sống cuối cùng mà nó có cho con..<br />
Cô nắm chặt lá thư và ly Trân Châu trên tay...<br />
Dòng chữ nghệch nghoach còn dấu của nói chuyện mắt dang dở của 1 Chàng trai<br />
-Chàng đang nhìn theo nắng xen qua cửa sổ dưới hơi thở của làn Gió...........]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Truyện ngắn Chiếc Bánh Kem]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4055</link>
			<pubDate>Tue, 30 Dec 2014 09:35:58 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4055</guid>
			<description><![CDATA[<br />
Ăn thêm cái nữa đi con!<br />
<br />
- Ngán quá, con không ăn đâu!<br />
<br />
- Ráng ăn thêm một cái, má thương. Ngoan đi cưng!<br />
<br />
- Con nói là không ăn mà. Vứt đi! Vứt nó đi!<br />
<br />
Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh kem văng qua cửa xe rơi xuống đường, sát mép cống. Chiếc xe hơi láng bóng rồ máy chạy đi.<br />
[CENTER]<img src="https://scontent-a-lax.xx.fbcdn.net/hphotos-xpf1/v/t1.0-9/10409282_856586757696438_6649892093570974832_n.jpg?oh=268027522ea634d9c0bfd80e97f5dc08&amp;oe=553D959B" border="0" alt="[Hình: 10409282_856586757696438_664989209357097...e=553D959B]" />[/CENTER]<br />
<br />
Hai đứa trể đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh nằm chỏng chơ, xô đến nhặt. Mắt hai đứa sáng rực lên, dán chặt vào chiếc bánh thơm ngon. Thấy bánh lấm láp, đứa con gái nuốt nước miếng bảo thằng con trai:<br />
<br />
- Anh Hai thổi sạch rồi mình ăn.<br />
<br />
Thằng anh phùng má thổi. Bụi đời đã dính, chẳng chịu đi cho. Đứa em sốt ruột cũng ghé miệng thổi tiếp. Chính cái miệng háu đói của nó làm bánh rơi tõm xuống cống hôi hám, chìm hẳn.<br />
<br />
- Ai biểu anh Hai thổi chi cho mạnh – Con bé nói rồi thút thít.<br />
<br />
- Ừa. Tại anh! Nhưng kem còn dính tay nè. Cho em ba ngón, anh chỉ liếm hai ngón thôi]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br />
Ăn thêm cái nữa đi con!<br />
<br />
- Ngán quá, con không ăn đâu!<br />
<br />
- Ráng ăn thêm một cái, má thương. Ngoan đi cưng!<br />
<br />
- Con nói là không ăn mà. Vứt đi! Vứt nó đi!<br />
<br />
Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh kem văng qua cửa xe rơi xuống đường, sát mép cống. Chiếc xe hơi láng bóng rồ máy chạy đi.<br />
[CENTER]<img src="https://scontent-a-lax.xx.fbcdn.net/hphotos-xpf1/v/t1.0-9/10409282_856586757696438_6649892093570974832_n.jpg?oh=268027522ea634d9c0bfd80e97f5dc08&amp;oe=553D959B" border="0" alt="[Hình: 10409282_856586757696438_664989209357097...e=553D959B]" />[/CENTER]<br />
<br />
Hai đứa trể đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh nằm chỏng chơ, xô đến nhặt. Mắt hai đứa sáng rực lên, dán chặt vào chiếc bánh thơm ngon. Thấy bánh lấm láp, đứa con gái nuốt nước miếng bảo thằng con trai:<br />
<br />
- Anh Hai thổi sạch rồi mình ăn.<br />
<br />
Thằng anh phùng má thổi. Bụi đời đã dính, chẳng chịu đi cho. Đứa em sốt ruột cũng ghé miệng thổi tiếp. Chính cái miệng háu đói của nó làm bánh rơi tõm xuống cống hôi hám, chìm hẳn.<br />
<br />
- Ai biểu anh Hai thổi chi cho mạnh – Con bé nói rồi thút thít.<br />
<br />
- Ừa. Tại anh! Nhưng kem còn dính tay nè. Cho em ba ngón, anh chỉ liếm hai ngón thôi]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[ Truyện ngắn Ước Mơ Lớn]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4043</link>
			<pubDate>Fri, 19 Dec 2014 08:12:41 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4043</guid>
			<description><![CDATA[<br />
Hai người đàn ông đang ngồi câu bên một cái hồ hoang vắng ở một vùng xa xôi thuộc Canada. Một người ngáp ngắn ngáp dài, duỗi tay và thở dài. “Anh bạn ơi tôi chỉ mơ sao bắt được một ngàn con cá hồi”.<br />
<br />
Người đàn ông kia đáp: “Pierre, nếu anh bắt được một ngàn con cá, anh có cho tôi một nữa không?”<br />
[CENTER]<img src="https://fbcdn-sphotos-f-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xap1/v/t1.0-9/10805639_850335798321534_2229207314774421158_n.jpg?oh=2fc91fac79484d2129229394ae741e2e&amp;oe=55479338&amp;__gda__=1430655972_9980930ed35df3ddc3d7463b2cb65f85" border="0" alt="[Hình: 10805639_850335798321534_222920731477442...3b2cb65f85]" />[/CENTER]<br />
<br />
“Không đâu”<br />
<br />
“Thế anh có cho tôi một phần tư chổ cá ấy không?”<br />
<br />
“Không, tôi chẳng cho anh một phần tư đâu!”<br />
<br />
“Pierre, nếu anh bắt được một ngàn con cá , chẳng nhẽ anh không cho tôi tối thiểu là mười con à?”<br />
<br />
“Không, mười con cũng không”<br />
<br />
“Thôi được, thế một con cá ươn có được không?”<br />
<br />
“Không được, Louis, tôi không cho anh dù là con cá ươn nếu tôi bắt được một ngàn con”.<br />
<br />
“Nhưng tại sao Pierre? Anh là bạn của tôi cơ mà?<br />
<br />
“Louis, bởi vì anh quá lười biếng để mơ ước cho bản thân mình.”<br />
<br />
Bài học rút ra từ câu chuyện này là: Đừng ỷ lại vào ước mơ của người khác! Hãy ước mơ cho chính mình!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br />
Hai người đàn ông đang ngồi câu bên một cái hồ hoang vắng ở một vùng xa xôi thuộc Canada. Một người ngáp ngắn ngáp dài, duỗi tay và thở dài. “Anh bạn ơi tôi chỉ mơ sao bắt được một ngàn con cá hồi”.<br />
<br />
Người đàn ông kia đáp: “Pierre, nếu anh bắt được một ngàn con cá, anh có cho tôi một nữa không?”<br />
[CENTER]<img src="https://fbcdn-sphotos-f-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xap1/v/t1.0-9/10805639_850335798321534_2229207314774421158_n.jpg?oh=2fc91fac79484d2129229394ae741e2e&amp;oe=55479338&amp;__gda__=1430655972_9980930ed35df3ddc3d7463b2cb65f85" border="0" alt="[Hình: 10805639_850335798321534_222920731477442...3b2cb65f85]" />[/CENTER]<br />
<br />
“Không đâu”<br />
<br />
“Thế anh có cho tôi một phần tư chổ cá ấy không?”<br />
<br />
“Không, tôi chẳng cho anh một phần tư đâu!”<br />
<br />
“Pierre, nếu anh bắt được một ngàn con cá , chẳng nhẽ anh không cho tôi tối thiểu là mười con à?”<br />
<br />
“Không, mười con cũng không”<br />
<br />
“Thôi được, thế một con cá ươn có được không?”<br />
<br />
“Không được, Louis, tôi không cho anh dù là con cá ươn nếu tôi bắt được một ngàn con”.<br />
<br />
“Nhưng tại sao Pierre? Anh là bạn của tôi cơ mà?<br />
<br />
“Louis, bởi vì anh quá lười biếng để mơ ước cho bản thân mình.”<br />
<br />
Bài học rút ra từ câu chuyện này là: Đừng ỷ lại vào ước mơ của người khác! Hãy ước mơ cho chính mình!]]></content:encoded>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Câu Chuyện chiếc cần câu và giỏ cá]]></title>
			<link>http://damsan.net/showthread.php?tid=4012</link>
			<pubDate>Tue, 02 Dec 2014 09:11:29 +0000</pubDate>
			<guid isPermaLink="false">http://damsan.net/showthread.php?tid=4012</guid>
			<description><![CDATA[<br />
Ngày xưa, có hai người nọ gặp cảnh túng quẫn, đang lúc đói bụng cồn cào thì may mắn gặp được một ông lão râu tóc bạc phơ ban cho một món quà, đó là chiếc cần câu và giỏ cá đầy ắp. Một người hấp tấp chọn ngay giỏ cá to, người kia nhận lấy chiếc cần câu. Cám ơn ông già, họ chia tay nhau, mỗi người đi mỗi ngả.<br />
<br />
Người chọn chiếc cần câu, anh kiên trì lê từng bước khó nhọc về hướng biển, mặc cho cái bụng đang réo sôi vì đói. Ánh mắt anh bỗng người sáng khi trông thấy màu xanh nước biển thấp thoáng phía trước. Tiếc thay, anh đã kiệt sức, không thể tiếp tục cuộc hành trình, dù chỉ còn cách biển trong gang tấc. Đầu óc choáng váng, anh ngã nhào xuống đất, mắt vẫn nhìn về phía biển trong nỗi tiếc nuối khôn nguôi.<br />
[CENTER]<img src="https://scontent-b-pao.xx.fbcdn.net/hphotos-xfa1/v/t1.0-9/10013547_10202163678413043_2631097472059502205_n.jpg?oh=8bc5ab6123a9c92e07f0b06405497ee2&amp;oe=5501D0C8" border="0" alt="[Hình: 10013547_10202163678413043_2631097472059...e=5501D0C8]" />[/CENTER]<br />
<br />
Lại có hai người cũng rơi vào cảnh ngộ đói khát như thế, và cũng nhận được ân đức từ ông lão tóc bạc: chiếc cần câu và giỏ cá to. Khác với hai người trên, họ quyết định sẽ cùng nhau đi tìm biển lớn. Trên đường đi, mỗi lần dừng lại, họ chỉ nướng một con cá dằn bụng. Trải qua cuộc hành trình gian khổ, cuối cùng hai người cũng đến được bờ biển, bắt đầu cuộc sống mới, lập nghiệp bằng nghề đánh cá. Vài năm sau, họ xây nhà, tạo dựng tổ ấm với vợ hiền và những đứa con xinh đẹp. Góp nhặt từ mồ hôi công sức bấy lâu, họ đóng chiếc tàu đánh cá lớn làm phương tiện mưu sinh lâu dài, sống cuộc đời an vui hạnh phúc.<br />
<br />
Một người chỉ biết lợi ích trước mắt, cuối cùng chỉ tìm được niềm vui tạm thời. Một người có mục tiêu cao xa, nhưng lại không đủ sức vượt qua những khó khăn của thực tại. Chỉ khi nào cơ hội kết hợp với lý tưởng và hiện thực lại với nhau, khi ấy mới có thể chiến thắng.<br />
<br />
Lý tưởng luôn là một chặng đường rất xa nhưng thực tế lại là khó khăn ngay trước mắt. Muốn khắc phục khó khăn để thực hiện lý tưởng, chỉ có nghị lực thôi chưa đủ, còn phải biết cách hợp tác cùng người khác, lấy ngắn nuôi dài để mọi người cùng thành công.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<br />
Ngày xưa, có hai người nọ gặp cảnh túng quẫn, đang lúc đói bụng cồn cào thì may mắn gặp được một ông lão râu tóc bạc phơ ban cho một món quà, đó là chiếc cần câu và giỏ cá đầy ắp. Một người hấp tấp chọn ngay giỏ cá to, người kia nhận lấy chiếc cần câu. Cám ơn ông già, họ chia tay nhau, mỗi người đi mỗi ngả.<br />
<br />
Người chọn chiếc cần câu, anh kiên trì lê từng bước khó nhọc về hướng biển, mặc cho cái bụng đang réo sôi vì đói. Ánh mắt anh bỗng người sáng khi trông thấy màu xanh nước biển thấp thoáng phía trước. Tiếc thay, anh đã kiệt sức, không thể tiếp tục cuộc hành trình, dù chỉ còn cách biển trong gang tấc. Đầu óc choáng váng, anh ngã nhào xuống đất, mắt vẫn nhìn về phía biển trong nỗi tiếc nuối khôn nguôi.<br />
[CENTER]<img src="https://scontent-b-pao.xx.fbcdn.net/hphotos-xfa1/v/t1.0-9/10013547_10202163678413043_2631097472059502205_n.jpg?oh=8bc5ab6123a9c92e07f0b06405497ee2&amp;oe=5501D0C8" border="0" alt="[Hình: 10013547_10202163678413043_2631097472059...e=5501D0C8]" />[/CENTER]<br />
<br />
Lại có hai người cũng rơi vào cảnh ngộ đói khát như thế, và cũng nhận được ân đức từ ông lão tóc bạc: chiếc cần câu và giỏ cá to. Khác với hai người trên, họ quyết định sẽ cùng nhau đi tìm biển lớn. Trên đường đi, mỗi lần dừng lại, họ chỉ nướng một con cá dằn bụng. Trải qua cuộc hành trình gian khổ, cuối cùng hai người cũng đến được bờ biển, bắt đầu cuộc sống mới, lập nghiệp bằng nghề đánh cá. Vài năm sau, họ xây nhà, tạo dựng tổ ấm với vợ hiền và những đứa con xinh đẹp. Góp nhặt từ mồ hôi công sức bấy lâu, họ đóng chiếc tàu đánh cá lớn làm phương tiện mưu sinh lâu dài, sống cuộc đời an vui hạnh phúc.<br />
<br />
Một người chỉ biết lợi ích trước mắt, cuối cùng chỉ tìm được niềm vui tạm thời. Một người có mục tiêu cao xa, nhưng lại không đủ sức vượt qua những khó khăn của thực tại. Chỉ khi nào cơ hội kết hợp với lý tưởng và hiện thực lại với nhau, khi ấy mới có thể chiến thắng.<br />
<br />
Lý tưởng luôn là một chặng đường rất xa nhưng thực tế lại là khó khăn ngay trước mắt. Muốn khắc phục khó khăn để thực hiện lý tưởng, chỉ có nghị lực thôi chưa đủ, còn phải biết cách hợp tác cùng người khác, lấy ngắn nuôi dài để mọi người cùng thành công.]]></content:encoded>
		</item>
	</channel>
</rss>